Cậu bé thảo ăn

Phương Anh: Các thân mến, để mở đầu cho chương trình hôm nay, chị xin mời các em hãy cùng lắng nghe 1 câu chuyện ngắn sau đây nhé….

 

Diễm: Trong 1 khu rừng nọ, có 1 đôi bạn chơi với nhau rất là thân tên là chích choè và họa mi. Tuy là bạn thân của nhau, nhưng chích choè thì rất là ích kỷ, chích choè không bao giờ muốn chia sẻ bất kỳ cái gì với hoạ mi cả, mỗi khi có thức ăn hay bánh kẹo gì ngon, chích choè thường trốn ở 1 nơi nào đó và ngồi ăn 1 mình cho thoả thích. Nhưng đối với họa mi thì ngược lại, hoạ mi không ích kỷ, họa mi luôn chia sẻ với bạn những gì mà họa mi có, mỗi khi có món gì ngon họa mi không ăn 1 mình, nhưng bạn ấy đến gặp chích choè và mời chích choè cùng ăn với mình……

Cho đến 1 ngày kia….

 

Chim quạ: Hoạ mi ơi, cháu có ở nhà không vậy?

 

Chim hoạ mi: hơi….sáng sớm mà ai đến tìm mình vậy ta……Dạ có……ủa, cháu chào bác quạ…..cháu mời bác vào nhà chơi…..

 

Chim quạ: thôi khỏi cháu ạ, bác phải đi ngay bây giờ, bác ghé ngang qua đây để gửi cho cháu cái này, chờ bác tí nha….

 

Chim họa: ủa cái gì vậy bác…..

 

Chim quạ: Đây…..hạt dẻ của cháu đây…..

 

Chim hoạ: oa….hạt dẻ à…..món này là cháu thích lắm đây, mà cái này của ai gưỉ cho cháu vậy hả bác?

 

Chim quạ: số hạt dẻ này là của bà ngoại cháu gửi cho cháu đó, vì bà của cháu biết là hôm nay bác có đi công tác ngang qua đây, nên bà cháu nhờ bác gửi cho cháu 1 lon hạt dẻ này…..

 

Chim họa: cháu cám ơn bác quạ nhiều lắm, với lại nhờ bác nói với ngoại là cháu cám ơn bà nhiều lắm nha bác….

 

Chim quạ: ừ, bác sẽ chuyển lời lại cho bà ấy, thôi bác đi đây…..

 

Chim họa: dạ cháu chào bác, cháu cám ơn bác…..

 

Chim quạ: à, hoạ mi nè, bác quên mất việc này…..

 

Chim họa: dạ chuyện gì vậy bác….

 

Chim quạ: Sáng này bà của cháu có xúc hạt dẻ cho cháu đầy lon luôn, nhưng bởi hồi sáng đi gấp quá, bác lỡ tay làm đổ 1 ít ở đằng kia rồi, và bây giờ nó không còn đầy như hồi sáng nữa, nên cháu thông cảm cho bác nha….

 

Chim hoạ: dạ, không có chi đâu bác, nhiêu đây cũng quá nhiều rồi, đổ 1 tí cũng không sao….

 

Chim quạ: ừ, vậy thôi bác đi đây, bữa nào rãnh bác ghé nhà cháu chơi…

 

Chim họa: dạ, bác đi bình an….

 

Chim hoạ: thích quá…bà gửi cho mình quá chừng hạt dẻ luôn….phải mang đi khoe với chích choè mới đuợc, chắc là bạn ấy cũng thích ăn hạt dẻ giống như mình lắm…..mau đi đến đó thôi…..

 

Chích choè: hơi….sáng rồi đó hả……..ngáp…..mau ra ngoài tập thể dục thôi……

Hít…thở…hít……thở….hít…hít….thở thở….hít thở, hít thở…….ủa cái gì ở dứoi chân mình đây…..à….hạt dẻ à……hạt dẻ ở đâu mà nhiều quá vậy ta……chắc là ai đi ngang qua đây và làm rớt nè, mau hốt vô thôi…….oa, nhiều quá, vậy là sáng nay mình có 1 bữa ăn thịnh soạn rồi..hi..hi….

 

À, mà phải đóng cửa lại mới được, không là hoạ mi nó đến nó thấy là nó xin ăn mình đó, xong rồi, an toàn rồi, ăn thôi….…..ngon quá…ngon quá…

 

Hoạ mi: Chích choè ơi, chích choè ơi mở cửa, xem tớ mang gì đến cho cậu nè….

 

Chích chòe: í chết họa mi đến, phải giấu số hạt dẻ này mới được, giấu ở đâu bây giờ.....

 

Hoạ mi: chích choè ơi, mở cửa, làm gì ở trong đó mà lâu quá vậy?

 

Chích choè: ờ…chờ tí, tớ…tớ đang thay đồ……à, giấu ở đây đi…..xong rồi…..

 

Hoạ mi: xin chào chích choè…

 

Chích choè: xin chào…..làm gì mà qua sớm quá vậy, bộ có chuyện gì hả?

 

Hoạ mi: có chuyện gì đâu, mình qua đây định mời cậu ăn sáng đó mà, mà cậu ăn sáng chưa vậy?

 

Chích choè: uhmm….uhmmm…..chưa, chưa ăn gì hết, mình mới ngủ dậy mà, mà cậu định mời tớ ăn cái gì vậy?

 

Hoạ mi: nhìn nè……teng teng teng……ngạc nhiên chưa? hấp dẫn chưa….

 

Chích choè: huh, lại hạt dẻ, ai mà chẳng có…..

 

Hoạ mi: ủa cậu không thích hả?

 

Chích choè: a…a….thích, thích chứ…..tớ thèm ăn hạt dẻ lâu lắm rồi, hôm nay mới có dịp ăn nè….

 

Hoạ mi: nè, vậy cậu ăn đi, ăn cho thoải mái đi……

 

Chích choè: cậu mời tớ ăn à,

 

Hoạ mi: ừ, hai đứa mình ăn chung

 

Chích choè: cậu mời tớ ăn nhiều như thế này bộ cậu không tiếc à?

 

Hoạ mi: không, có gì đâu mà tiếc, ăn đi mà cậu nói nhiều quá à, ngon quá….ngon quá….

 

Chích choè: Hoạ mi ơi, mình xấu hổ quá à…..bởi vì mình…..

 

Diễm: Các em ơi, câu chuyện kết thúc ở tại đây, vậy các em có biết tại sao bạn chích choè lại xấu hổ với hoạ mi hay không? Chị tin rằng các em đều đã có câu trả lời hết rồi, qua câu chuyện này các em muốn trở thành 1 đứa trẻ thảo ăn giống như là hoạ mi, hay là 1 đứa trẻ ích kỷ giống như là bạn chích choè?

 

Phương Anh: Các em thân mến, Chúa Jêsus yêu thích những đứa trẻ nào có tấm lòng rộng rãi, và biết chia sẻ những gì mình có với người khác, và trong Kinh Thánh cũng có kể lại 1 câu chuyện nói về 1 cậu bé có tấm lòng rộng rãi, em đã biết chia sẻ với mọi người, tấm lòng của em được Chúa Jêsus yêu thích và mọi người biết đến cho đến ngày hôm nay, vậy bây giờ chị xin mời các em hãy cùng lắng nghe câu chuyện sau đây nhé….

 

Diễm: Một ngày kia, khi Chúa Jêsus đang đi giảng đạo, Ngài gặp 1 cậu bé trai, cậu bé này tuy nhỏ tuổi nhưng rất là ngoan và có tính rất rộng rãi. Ngày hôm đó, cậu bé được mẹ cho phép đi chơi trên vùng đồi núi gần bên hồ, và mẹ của cậu có làm cho cậu 1 gói thức ăn mang theo để phòng khi đói thì cậu có mà ăn.

 

Mẹ: Nè con trai, mẹ có gói theo cho con 5 cái bánh và 2 con cá đây, khi nào đói thì con nhớ lấy ra ăn nha con….

 

Cậu bé: oa, cá và bánh ngon quá, con cảm ơn mẹ nhiều lắm, thôi giờ con đi nha mẹ….

 

Mẹ: ừ, con đi chơi vui vẻ nha….

 

Cậu bé: Dạ….tạm biệt mẹ….

 

Mẹ: ừ…..

 

Diễm: Cậu bé xách giỏ thức ăn theo và bắt đầu lên đường, em đi dọc theo bờ hồ. Đi 1 hồi, em đến được chân ngọn đồi nằm sát bên bờ hồ.

 

Cậu bé: hít thở….không khí ở đây thật lá thoáng mát và dễ chịu……..ngồi nghỉ 1 tí coi……ủa, làm gì mà ở trên đồi kia có đông người quá vậy ta, họ đang làm gì ở trên đó, đâu mình thử lên trên đó xem sao?

 

Cậu bé: hơi….đến rồi……oa đông quá, cả mấy ngàn người chứ không ít đâu nha……mà họ tập trung ở trên đây làm gì vậy ta? mình thử đi vô trong đó xem sao……

 

Chúa Jêsus: Phước cho các ngươi nghèo khó, vì nước Đức Chúa Trời thuộc về các ngươi, phước cho các ngươi hiện đương đói, vì sẽ được no đủ. Phước cho các ngươi hiện đương khóc lóc, vì sẽ được vui mừng. Phước cho các ngươi khi vì cớ Con Người, thiên hạ sẽ ghét, đuổi, mắng nhiếc các ngươi, bỏ tên các ngươi như đồ ô uế. Ngày đó, hãy vui vẻ, nhảy nhót và mừng rỡ, vì phần thưởng các ngươi trên trời sẽ lớn lắm, bởi tổ phụ họ cũng đối đãi các đấng tiên tri dường ấy.

 

Cậu bé: à, thì ra là họ đang chăm chú nghe Chúa Jêsus giảng đạo, trước giờ mình có nghe kể về Chúa Jêsus, nhưng mình chưa bao giờ được gặp mặt Ngài, hôm nay mới có dịp thấy Ngài tận mắt nè, thích thật……Ngài nói hay quá à…..

 

Diễm: Cậu bé ngồi nghe Chúa Jêsus giảng dạy 1 cách chăm chú. Chúa nói nhiều điều thật hay và thật là dễ hiểu nên em không cảm thấy chán tí nào. Chúa Chúa Jêsus không chỉ giảng thôi mà Ngài còn chữa bệnh cho nhiều người nữa. Những người bị câm, mù, hoặc què, điếc đều được Ngài chữa lành hết.

 

Diễm: Đoàn người đi theo Chúa hôm đó đông quá. Chúa Chúa Jêsus giảng xong rồi Ngài hỏi thăm và nói chuyện với từng người. Chúa chưa làm xong việc thì trời đã bắt đầu tối rồi. Các môn đồ của Chúa Jêsus có lẽ đã mệt nên họ đến xin Chúa Jêsus cho đoàn dân ra về.

 

Môn đồ: (Cường) Thưa thầy, trời sắp tối rồi mà xung quanh đây chẳng có chợ hay là hàng quán gì cả, do đó xin thầy hãy cho giải tán, để họ đi vào các làng gần đây mua thức ăn đi ạ, vì tôi thấy họ chắc cũng đã đói và mệt lắm rồi…..

 

Chúa Jêsus: Chính các ngươi phải cho họ ăn.

 

Môn đồ: (Hạnh): Cái gì, chúng ta phải lo đồ ăn cho cả 5 ngàn người này hay sao? lấy thức ăn ở đâu ra cho đủ bây giờ…

Môn đồ: Cường: Dạ thưa thầy, chúng ta lấy thức ăn đâu mà cho chừng này người ăn? Nếu có tiền lương làm cả 1 năm cũng không đủ để mua thức ăn phát cho mỗi người 1 ít nữa…..

 

Cậu bé: Hình như mình thấy các môn đồ của Chúa Jêsus đang lo lắng về việc mua thức ăn cho mọi người, chắc là họ không đủ tiền để mua thức ăn cho đoàn dân, vì đông quá mà….à, mình đang có 5 cái bánh và hai con cá ở trong tay nè, hay là mình mang đến đó góp vào để chia cho mọi người cùng ăn, được đó…

 

Diễm: Trong khi mấy môn đồ đang lo lắng phàn nàn với nhau như thế, thì 1 môn đồ khác đến cho biết rằng, có 1 cậu bé đem theo năm cái bánh và hai con cá, và em sẵn sàng góp vào để chia cho mọi người cùng ăn. Sau đó, họ mang đến cho Chúa Jêsus 5 cái bánh và hai con cá của cậu bé.

 

Môn đồ: (Hạnh) Dạ thưa thầy có 1 cậu bé trai dâng lên 5 cái bánh và hai con cá, nhưng đông người như thế này mà chừng đó thức ăn thì có thấm vào đâu...

 

Chúa Jêsus: Bây giờ các ngươi hãy bảo tất cả mọi người ngồi xuống hết,….

 

Môn đồ: (Cường) tất cả mọi người nghe đây, bây giờ tất cả mọi người hãy mau ngồi xuống cỏ hết, ngồi cho trật tự và theo từng hàng nha……..

 

Môn đồ: (Cường) Dạ thưa thầy mọi người đã ổn định chỗ ngồi rồi ạ........

 

Diễm: Khi mọi người đã ngồi xuống ổn định rồi, Chúa Jêsus cầm giỏ bánh và cá lên, Ngài cầu nguyện tạ ơn Đức Chúa Trời. Sau đó, Ngài lấy từng ổ bánh bẻ ra rồi đưa cho môn đồ đem phân phát cho tất cả mọi người, và Ngài cũng lấy cá ra phân phát cho mọi người nữa….Nhưng thật là kỳ lạ, chỉ có 5 cái bánh và 2 con cá vậy mà ai muốn ăn bao nhiêu cũng được, Chúa phát ra bao nhiêu thì lại có thêm bấy nhiêu chứ không hết.

 

Dân: (Mi): Ôi..ngon quá…..ngon quá….

 

Nhung: cho tôi thêm 1 cái bánh nữa…..

 

Cường: Có ngay đây……

 

Nhung: Xin cám ơn ông…….

 

Diễm: Bánh trở nên nhiều gấp bội và cá cũng vậy, mọi người vui mừng nhận bánh và cá từ tay các môn đồ. Mọi người ăn no nê và bây giờ thì không còn ai cảm thấy đói nữa. Có nhiều người lấy nhiều bánh quá đến nỗi ăn không hết…..

 

Mi: no quá…hôm nay vừa được nghe Chúa Jêsus giảng dạy và lại còn được ăn no nê như vậy nữa….sướng thật….

 

Hạnh: ừ, no thiệt đó, muốn bể bụng luôn nè..hi..hi..

 

Diễm: Sau khi mọi người đã ăn no nê rồi, Chúa Jêsus bảo với các môn đồ hãy đi ra nhặt những miếng bánh còn thừa để khỏi bỏ phí. Các môn đồ vâng lời đi ra nhặt, thì họ nhặt được 12 giỏ đầy bánh luôn, thật là 1 điều kỳ diệu phải không các em……..

 

Phương Anh: hi.hi. thật là 1 bữa ăn no nê và dư dật phải không các em…các em thân mến, qua câu chuyện ngày hôm nay, các em và chị học rút ra được 1 bài học từ tấm lòng rộng rãi của cậu bé trai kia, cậu ta đã sẵn sàng dâng hết phần ăn của mình để phụ vào bữa ăn cho đoàn dân đông, mặc dù là với 5 cái bánh và 2 con cá thì không thể nào đủ cho 5000 người được, nhưng cậu bé cứ vui lòng dâng hết phần của mình với tấm lòng vui vẻ.....Chúa Jêsus rất hài lòng trước những việc làm của cậu bé, và Ngài đã làm phép lạ để hoá bánh và cá thật nhiều để cho cả đoàn dân đông được no nê….các em ơi, Chúa Jêsus cũng muốn các em và chị phải học theo gương tốt này, cũng như trong kinh thánh II Cô 9:7b có chép rằng: Đức Chúa Trời yêu kẻ dâng của cách vui lòng…..do đó các em và chị hãy học và làm theo những điều này nha……

 


Họ và tên (*) Email (*)
Hiển thị email
Nội dung
 

Người đầy tớ tham lam Ông Ghêhaxi đã cho chúng ta thấy khi chúng ta tham lam thì...
Đa-ni-ên trong hang sư tử Vậy là từ giờ trở đi, các em và chị hãy bắt chước giống như...
Xa-chê tìm Chúa câu chuyện này nói về một người đàn ông mà chẳng có ai...
Chàng trai chăn cừu và gã khổng lồ Nếu các em muốn biết chàng trai khoẻ mạnh, khôn ngoan đó là...
Chiếc nôi trên dòng sông hãy lo lắng, chăm sóc em của mình như chị Miriam đã làm cho...
Người mù ở Bartimê Ông Bartimê rất là đau khổ khi không nhìn thấy được gì,...
   Đăng nhập | Đăng ký