Chàng trai chăn cừu và gã khổng lồ

 Mi: Xin chào các em, chị rất vui được gặp lại các em trong chương trình măng non ngày hôm nay. Các em ơi, hôm nay chị có mời thêm 2 người bạn nữa đến đây để tham dự chương trình của chúng ta, các em biết 2 bạn đó là ai không? Đó là…….

Tí: Xin chào các bạn, các bạn có nhớ mình không? Mình là bé Tí điệu nè…..các bạn có khoẻ không? Còn mình thì lúc nào cũng khoẻ và yêu đời hết….hi…..hi…….

 Mi: Còn người bạn thứ 2 là……………

 Tèo: Xin chào các bạn……mình là Tèo đen đây…….các bạn có nhớ mình không?

 Mi: uh, được rồi….(cười) thôi bây giờ bé Tí và bé Tèo hãy kể cho các bạn nhỏ của chúng ta nghe về việc học của các em như thế nào đi….

 Mi: trước tiên là bé Tí nè, lúc này việc học của em như thế nào rồi, (cười nhỏ) có còn hay đi học trễ nữa không?             

 Tí:  Dạ, em thì lúc nào học cũng giỏi hết….chị đừng có lo…..còn cái việc đi học trễ đó hả, thì lâu lâu mới có một lần, chứ đâu phải em đi trễ hoài đâu, hôm bữa em đi trễ là tại vì….tại vì……

 Tèo: Tại vì mắc bận nhiều chuyện đó chị ha….ha….

 Tí: Ê, tui không giỡn nha, tui không chọc ghẹo mấy người nha……tui nhiều chuyện hồi nào………hôm đó không nhờ tui khuyên Tèo, là bây giờ Tèo đâu có siêng năng đi học như vậy…..Khônng cám ơn tui mà còn nói như vậy nữa hả……Làm hôm đó đi học trễ bị cô đánh quá chừng đánh luôn….

Tèo: ,ờo, ờ Tèo cám ơn nha, cám ơn nha bạn Tí nhiều chuyện….ha…ha…bây giờ mình không kêu Tí điệu nữa mà phải kêu là Tí nhiều chuyện mới đúng….

 Mi: Thôi mà, đừng có chọc ghẹo bạn nữa mà Tèo………còn Tèo thì sau, lúc này Tèo học có giỏi không? Có còn trốn học nữa không?

 Tèo: Dạ không chị ạ, hết rồi, em hết trốn học rồi, hôm qua em đi học, cô kêu em lên kể chuyện, em kể được 10 điểm đó….

 Mi: Giỏi vậy à, em kể chuyện gì mà được 10 điểm…

 Tèo: Dạ em kể chuyện tích Thánh Gióng ạ……

 Tí: huh, chuyện đó ai mà không biết…….

 Mi: Vậy bé Tí cũng biết câu chuyện đó nữa hả?

 Tí: Dạ biết chứ chị, em cũng vừa mới được học ở trường mà….Có phải là vào đời vua Hùng Vương thứ 6, có một cậu bé tên là Thánh Gióng đã một mình ra trận và giết chết được tất cả các quân thù không?

 Mi: ừ, đúng rồi

 Tèo: mà chị biết không? Em công nhận là Thánh gíong mạnh thiệt đó, đi ra trận thì một mình, mà chỉ có một con ngựa sắt, 1 cái áo giáp sắt và 1 cây roi sắt… vậy mà lại có thể phá tan được 1 lũ giặc đông như thế….. bái phục thiệt….

 Mi: uh…cười……chị biết rồi……Tèo và Tí biết không, trong Kinh thánh có kể lại một câu chuyện thật, nói về một chàng trai trẻ rất là khỏe mạnh và khôn ngoan cũng giống như là Thánh Gióng vậy đó, hai em biết chàng trai đó là ai không?

 Tí: Dạ không… …..

 Tèo:  Ủa, ai vậy chị, sao hồi đó giờ em chưa nghe

 Mi:  Nếu các em muốn biết chàng trai khoẻ mạnh, khôn ngoan đó là ai thì chị xin mời 2 em cùng các bạn nhỏ hãy lắng nghe câu chuyện sau đây nhé….

 Danh Tân: Ngày xửa ngày xưa….ở tại làng Bết lê hem của đất nước Do Thái có chàng trai chăn chiên tên là Đavít, Đavít là một chàng trai rất yêu mến và kính sợ Đức Chúa Trời.  Đavít rất xinh đẹp, khỏe mạnh và khôn ngoan. Đavít là con út trong gia đình, còn các anh của Đavít thì đều đã lớn, cũng có mấy người thì đang đi đánh giặc ở ngoài chiến trường…..

 Lúc bấy giờ quân Philitin thường hay đem quân sang đánh phá các làng của người Do Thái. Mỗi lần như vậy là họ  đều tàn phá ruộng vườn, làng mạc và tàn sát dân lành một cách dã man….Thấy vậy, nhà Vua rất tức giận, và nhà Vua triệu tập hàng ngàn hàng vạn quân lính để đánh đuổi quân Philitin ra khỏi đất nước Do thái. Trong số những người lính đó cũng có ba người anh trai của Đavít tham gia vào đoàn quân của nhà vua nữa. Vì đã lâu rồi, cha của Đavít không có tin tức gì về các con, nên một hôm cha mới bảo với Đavít rằng:

Cha: Đa vít ơi!!!!!

 Đavít: Dạ,

Cha: Ngày mai con đem một ít thức ăn ra ngoài chiến trường cho mấy anh của con nhen con….coi thử mấy anh của con có bình an hay không?

 Đavít: Dạ….                                                           

 Danh Tân: Vâng lời cha, sáng hôm sau Đavít dậy sớm, mang giỏ thức ăn lên đường, để đến chiến trường thăm các anh. Đi một hồi lâu, Đavít đến một thung lũng nọ, bỗng cậu nghe có những tiếng đang reo hò dữ dội…À, thì ra là quân lính hai bên đang dàn trận đánh nhau…..

 Đavít: Ồ, hai bên đang chuẩn bị đánh nhau kìa, ghê chưa? Ủa mấy anh mình đang ở đâu ta? Để mình đến mình hỏi thử xem…. .

 Danh Tân: Đavít liền len vào phía quân lính DoThái và hỏi thăm xem các anh của mình có khoẻ mạnh hay không……nhưng khi Đavít vừa bước tới thì…

(bước chân người khổng lồ)

Lính: oh….chạy thôi mấy anh em ơi, người khổng lồ đến kìa……người khổng lồ đến kìa….

(Tiếng quân lính la hét to)

 Đavít: Ủa mấy anh ơi, gã khổng lồ đó là ai mà quân ta đều hoảng sợ và bỏ chạy hết vậy?                                                                                                           

Lính: Gã khổng lồ đó là của đội quân Philitin, nó tên là Gôliát…..Nó rất là mạnh. Mỗi ngày nó đều ra đây để khêu khích quân của mình, nó nói có ai giỏi thì ra đánh vơí nó….nhưng mà đâu có ai dám ra đấu với nó đâu….đấu với nó chỉ có nước chết mà thôi…Người nào mà giết được nó thì nhà Vua sẽ ban  thưởng nhiều lắm, với lại được cưới công chúa làm vợ nữa……

 Đavít: Người nào giết tên khổng lồ này thì được thưởng cái gì?  Mà hắn là ai mà dám sỉ nhục đội quân của Đức Chúa Trời như vậy? Để tui đi đánh hắn cho…

 Anh cả: Ê, Đavít…hay quá ha….mày ra đây làm gì đây? Mày bỏ đàn chiên của tao cho ai, mà mày dám ra đây coi đánh nhau hả mậy? Cái thằng này hư thiệt đó…

 Đavít: Dạ thưa anh….

 Đavít: Dạ em đâu có làm cái gì đâu, em chỉ hỏi cho biết vậy thôi mà…..

 Danh Tân: Sau khi bị anh cả la, Đavít bỏ đi chỗ khác, nhưng gặp người lính nào Đavít cũng hỏi thăm về tên khổng lồ Gôliát kia…Vì Đavít rất giận khi thấy Gôliát dám sỉ nhục quân đội của Đức Chúa Trời như vậy.

Mấy nguời lính thấy Đavít có vẻ muốn ra đánh tên khổng lồ Gôliát kia, nên liền đến tâu cho nhà Vua biết điều này….

 Lính: Muôn tâu bệ hạ, hạ thần biết có một chàng trai trẻ tên là Đavít rất muốn đi ra trận để đấu với Gôliát, Xin bệ hạ hãy chấp thuận ạ

 Nhà Vua: Ồ vậy à, mấy hôm nay cái gã khổng lồ đó cứ ra khiêu khích, thách đố mãi mà quân ta không ai dám ra đấu hết, nay có chàng trai này tình nguyện ra đấu thì tốt quá…..hãy mau cho mời chàng trai ấy vào……

 Lính: Xin tuân lệnh…  Cho mời Đavít vào…..

 Thưa Ngài, đây chính là chàng trai trẻ đã tình nguyện ra trận đây

 Đavít: Thưa đức vua, hạ thần xin đợi lệnh…

 Vua: Là chàng trai này à,,,,,ngươi còn nhỏ quá, mà lại chưa đi lính bao giờ, làm sao mà đánh lại tên khổng lồ đó được…..Thôi không được đâu, hãy về mà lo chăn chiên đi……

 Đavít:  Xin bệ hạ đừng lo ngại, tôi sẽ đánh hạ tên khổng lồ đó cho….

 Vua:  Không được đâu, ngươi chỉ là một đứa nhỏ, còn Gô li át nó là một chiến sĩ nhiều kinh nghiệm, thì làm sao mà ngươi đánh nó nổi….                       

 Đavít: Muôn tâu bệ hạ, tôi không sợ nó đâu, vì Đức Chúa Trời sẽ giúp đỡ tôi. Khi tôi chăn chiên ở ngoài đồng vắng, mỗi lần thú dữ đến là tôi giết chết ngay. Chúa đã cứu tôi khỏi nanh vuốt của mấy con thú dữ đó, thì Ngài cũng sẽ cứu tôi khỏi tay của tên khổng lồ Gôliát kia, nên xin bệ hạ cho phép, tôi sẽ đi đánh nó ngay.

Vua: Thôi được rồi, ta thấy ngươi có lòng và can đảm như vậy nên ta cho phép ngươi ra trận. Còn bây giờ ngươi hãy mặc chiếc áo giáp này vào, và đội cái mũ bằng đồng này……(Đavít: Dạ) còn đây….ngươi hãy cầm lấy thanh gươm này để chiến đấu với nó….

 Đavít: Dạ, xin cảm ơn bệ hạ….để hạ thần mặc vào thử…..(chắt lưỡi) bệ hạ ơi, chắc hạ thần không thể mang những khí giới này vào được đâu,  vì hạ thần không có thói quen mặc những thứ này…..Hạ thần xin phép được gửi trả tất cả lại cho bệ hạ…

 Vua: Vậy ngươi sẽ ra trận bằng cái gì? Ngươi sẽ lấy cái gì để làm vũ khí?                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                       

 Đavít: Dạ, xin bệ hạ khỏi lo vì hạ thần đã có cách….

 Vua:  Vậy thì ngươi hãy mau đi đi và đánh trận cho thật tốt lành, nếu thắng trận trở về thì ta sẽ trọng thưởng cho nhà ngươi.

 Đavít: Dạ xin cám ơn bệ hạ, thôi hạ thần xin phép đi đây.                                                                                                 

 Danh Tân: Các em ơi vậy là Đavít đã không nhận lấy bất kỳ một vũ khí nào mà nhà vua đã trao cho, vậy thì Đa vít sẽ đi ra trận bằng cái gì đây, các em có biết không? Í, hình như Đavít đang đi ra con suối, ồ…. Đavít định làm cái gì đây ta…….À, thì ra là Đavít xuống dưới khe suối, lượm 5 cục đá to bỏ vào cái túi để làm vũ khí, trên tay của Đavít còn có một cây gậy và một cái trành ném đá nữa. À, các em có bao giờ nghe và biết cái trành ném đá là gì không? Đây chính là vũ khí của những người đi chăn chiên, hễ khi nào có sói hay bất kỳ một thú dữ nào đến gần bầy chiên là lúc đó người chăn sẽ lấy những cục đá bỏ vào cái trành và bắn vào con thú đó để bảo vệ cho bầy chiên của mình thật an toàn, Đavít rất là thành thạo với vũ khí này vì chăn chiên là nghề của chàng Đavít mà……….Vậy là bây giờ Đavít bắt đầu cuộc chiến với những vũ khí thật là đơn sơ và sẵn sàng đương đầu với tên khổng lồ Gôliát kia…

 Gôliát thấy bên địch có người đi ra để nghênh chiến thì cũng hăng hái chạy ra và xông tới. Vua Sau lơ và cả đoàn quân Do Thái hồi hộp theo dõi trận chiến ly kỳ này.

Gôliát bắt đầu bước ra, với thân hình thật là cao to và hung dữ. Hắn mặc áo giáp bằng đồng, đội mũ đồng, trên tay thì cầm gươm và giáo. Thấy Đavít chỉ là một chàng trai trẻ nhỏ nhắn, trên tay lại cầm gậy, chứ không cầm gươm giáo gì cả nên Gôliát nhìn vào Đavít và nhạo cười:

 Gôliát: Ha…ha…Ta là chó hay sao mà ngươi cầm gậy đến đánh ta hả thằng kia…ha….ha….  Hãy lại đây ta sẽ xẻ thịt ngươi ra cho chim trời và thú đồng.

 Đavít: Ngươi cầm gươm, cầm giáo đến đánh ta, còn ta, thì ta sẽ nhơn danh Đức Chúa Trời của Ysơraên mà đến cùng ngươi, là Đức Chúa Trời mà ngươi đã sỉ nhục. Hôm nay Chúa sẽ phó ngươi vào tay ta, ta sẽ giết ngươi và cắt đầu ngươi và sau đó ta sẽ phá tan đội quân của ngươi, ban thây của các ngươi cho chim trời và thú đồng của đất….ha…ha…ha….ha…

 Gôliát: Vậy thì hãy mau xông vào đi……………                    

 

Gôliát và Đavít:  A….A…..A

 Danh Tân: Khi Gôliát xông tới, Đavít liền chạy về phía của quân giặc, sau đó thò tay vào túi Đavít lấy ra một cục đá bỏ vào cái trành và ném về phía của tên khổng lồ Gôliát.

 Gôliát: A…..A…A…a…a…a…a…a

 Danh Tân: Cục đá bay trúng vào giữa trán và lọt thấu vào trán của Gôliát. Gôliát la kinh hoàng và liền ngã xuống, nằm úp mặt xuống đất. Thế là chỉ với một cái trành ném đá, Đavít đã hạ được tên khổng lồ Gôliát trong nháy mắt.

 Đavít: Ha…ha….bây giờ ta sẽ giết ngươi và cắt đầu ngươi đi…..

 Gôliát: A……..

 Quân lính:(3 người) chạy thôi anh em ơi, chạy thôi anh em ơi…..mau rút quân về….

 Đavít: Cảm ơn Đức Chúa Trời vì Ngài đã phó chúng vào tay con…..

Danh Tân: Quân Philitin thấy tướng của mình đã thua thì bỏ chạy tán loạn. Quân Do Thái vui mừng hò hét đuổi theo và đánh đuổi đoàn quân Philitin ra khỏi đất nước Do Thái.

Mi: Câu chuyện đến đây là hết rồi.,…..

 (Vỗ tay)Tí: Ah, hay quá chị ơi……

 Tèo: ôi, công nhận là anh Đavít thật là khôn ngoan và khoẻ mạnh quá ha chị ha…..…..

 Tí: ừ, Không những thế, mà Đavít lại còn can đảm nữa chứ,chỉ có một mình mà dám đi đánh một tên khổng lồ to như thế, mà lại chẳng mang theo 1 thứ vũ khí nào cả, chỉ có 1 cây gậy, 1 cái trành ném đá và 1 vài viên đá ở trong tay mà thôi…hay thiệt đó….

Mi: Hai em nói đúng rồi đó….Nhờ lòng can đảm và tin cậy Chúa, Đavít đã giúp cho người Do Thái chiến thắng một cách vẻ vang, và các em biết không, sau đó Đavít còn được Chúa chọn làm vua, cai trị nước DoThái trong suốt 40 năm lận đó…..

 Tèo: Ồ, thật vậy hả chị, đã quá ha…

 Mi: Các em cũng phải biết thêm một điều đó là chiến thắng vẻ vang của Đavít là nhờ vào Đức Chúa Trời, một mình Đavít thì không thể làm gì được, và không thể chiến đấu nổi với tên khổng lồ Gôliát kia, nên chính Chúa, Ngài đã thêm sức mạnh và sự khôn ngoan cho Đavít để Đavít có thể tiêu diệt Gôliát một cách dễ dàng như thế….Tí và Tèo biết không? chuyện tích Thánh Gióng chỉ là một là một câu chuyện truyền thuyết được truyền từ đời này sang đời kia, nhưng câu chuyện Chàng trai Đavít thắng Gôliát là một câu chuyện hoàn toàn thật vì câu chuyện này được viết ở trong Kinh thánh. Qua đó các em và chị có thể thấy rằng Đức Chúa Trời rất yêu thương chúng ta và Ngài sẵn sàng giúp đỡ chúng ta trong mọi việc, như Đavít thì Đức Chúa Trời ban cho Davít sự khôn ngoan sức mạnh để tiêu diệt Gôliát, còn đối với các em nhỏ của chị thì Ngài sẽ ban cho sự thông minh, khoẻ mạnh để các thể học hành và vượt qua những kỳ thi thật là khó khăn, do vậy các em của chị đừng ngần ngại hãy mau cầu xin Chúa ban cho các em trở nên thông minh và khỏe mạnh giống như Đavít đi…Chị rất mong sẽ có thật là nhiều em cầu xin Chúa điều này để các em sẽ là những chàng trai Đavít của đất nước Việt Nam này…..

 Tí: Dạ, vậy từ nay em sẽ cầu nguyện xin Chúa ban sự thông minh và khỏe mạnh giống như Đavít vậy đó….

 Tèo: Em cũng vậy nữa chị….

Mi: uhn, giỏi lắm, thôi bây giờ thì thời gian cũng đã hết, nhưng truớc khi chia tay thì chị xin mời các em cùng nhau học với chị trong câu Kinh thánh này nhé….Tôi làm được mọi sự nhờ Đấng ban thêm sức cho tôi….Philíp 4:13

Xin mời các em cùng đọc……….một lần nữa……uhm, cảm ơn các em rất là nhiều…..còn bây giờ xin chào tạm biệt các em và hẹn gặp lại các em trong chương trình tuần sau…….

 Tèo, Tí: Tạm biệt các bạn…….

 Cảm ơn các em đã theo dõi chương trình hôm nay, mọi thư từ liên lạc hay có điều gì thắc mắc xin các em hãy gửi thư theo địa chị email  vuian@hotmail.com


Họ và tên (*) Email (*)
Hiển thị email
Nội dung
 

Người đầy tớ tham lam Ông Ghêhaxi đã cho chúng ta thấy khi chúng ta tham lam thì...
Đa-ni-ên trong hang sư tử Vậy là từ giờ trở đi, các em và chị hãy bắt chước giống như...
Xa-chê tìm Chúa câu chuyện này nói về một người đàn ông mà chẳng có ai...
Chiếc nôi trên dòng sông hãy lo lắng, chăm sóc em của mình như chị Miriam đã làm cho...
Người mù ở Bartimê Ông Bartimê rất là đau khổ khi không nhìn thấy được gì,...
Cô bé nô lệ Thật đó các bạn ơi, Đức Chúa Trời rất yêu chúng ta.
   Đăng nhập | Đăng ký