Chiếc nôi trên dòng sông

Tiếng em bé khóc……

 

Hải yến: Thôi, nín đi chị thương, đừng có khóc nữa…..nín đi mà, làm gì mà khóc hoài vậy…..hay là em muốn chị ẵm lên, ẵm nha…..cục tưng ơi cục tưng nè, đừng khóc nữa nè……ê, bực rồi nha…..nín chưa mậy……khóc gì mà khóc hoài vậy…..muốn cái gì thì nói….mắc gì phải khóc dai như thế…..huh….đúng là có em khổ thiệt…..

 

Mẹ: Làm cái gì mà em khóc dữ vậy Yến?……Sao con không dỗ em…..

 

Yến: Con dỗ rồi đó mà nó có chịu nín đâu…….Lì quá, khóc hoài à, bực ghê.

 

Mẹ: o…mẹ tới nè, mẹ tới nè, nín đi con, nín đi con, sao khóc dữ vậy……chị hai sao không chịu dỗ em hả chị hai? Nín đi con, nín đi con….

 

Yến: Con dỗ hoài mà nó không chịu nín, ẵm cũng không chịu, giỡn với nó cũng không chịu, lì ghê, muốn cái gì thì nói, làm gì mà khóc ầm lên vậy?

 

Mẹ: Em còn nhỏ mà con, em chưa biết nói thì làm sao nói được, con không thương em à?……

 

Yến: Thương, nhưng mà nó khóc hoài bực quá…..lúc trước không có nó con sướng gì đâu, còn bây giờ thì suốt ngày phải giữ nó…..không được đi chơi gì hết….huh….

 

Mẹ: Thì con là chị, thì con phải thương em, chăm sóc em, thì mai mốt em mới lớn và đi chơi với con được chứ…..Con lại gần đây mẹ nói cho con nghe nè…..mẹ biết là con rất thương em, nhưng vì em khóc hoài nên con bực đúng không?……

 

Yến: Dạ,,,

 

Mẹ: Con biết không, trong Kinh thánh có kể lại một câu chuyện nói về một người chị gái rất thương em nhỏ của mình và nhờ người chị gái này mà em của mình được thoát chết……Con muốn biết cô bé đó là ai không?

 

Yến: Dạ muốn, mẹ kể cho con nghe đi….

 

Mẹ: Được rồi, để mẹ kể cho con nghe.

 

DT: Ngày xửa ngày xưa…. ở tại xứ Ai Cập, có một gia đình Do Thái nọ sống với nhau rất là hạnh phúc…Gia đình này có 2 người con, đó là chị gái Miriam, và người em trai tên là Arôn. Mấy hôm nay chị Miriam rất là vui vì mẹ của Miriam sắp sanh em bé, có nghĩa là Miriam sắp có thêm một đứa em nữa, nên Miriam rất là nôn nóng và hồi hộp chờ đợi ngày em của mình chào đời….……..Cho đến một ngày kia, bỗng nhiên Miriam thấy vẻ mặt của cha mẹ mình không vui lắm, nhất là mẹ, suốt ngày bà cứ lo lắng và ngồi suy nghĩ cái gì đó……nên một hôm cô bé hỏi mẹ….

 

Miriam: Mẹ ơi, sao mấy hôm nay con thấy mẹ có vẻ lo lắng quá vậy…..bộ nhà mình có chuyện gì hả mẹ……

 

Mẹ: Mẹ đang lo đây con à…

Miriam: Mẹ ơi, mẹ lo cái gì vậy? Có phải là mẹ lo vì mẹ sắp phải sanh em bé không?

 

Mẹ: Đúng rồi, mẹ rất là lo về việc này……

 

Miriam: Ủa….sao mẹ lại lo buồn như vậy? Nhà mình có thêm em thì vui hơn….chứ tại sao mẹ lại buồn?

 

Mẹ: Không phải là mẹ lo về việc sanh em ra, nhưng có một điều mà con chưa biết đó thôi, đó là mấy hôm trước nhà vua ra lệnh truyền rằng: Gia đình nào mà có em bé trai vừa sinh ra là phải giết chết và đem ném xuống sông ….….

 

Miriam: Ủa, sao kỳ vậy mẹ? sao nhà vua lại ra lệnh giết tất cả các em bé trai…..

 

Mẹ: Tại vì nhà vua lo sợ rằng người Do Thái của chúng ta sẽ càng ngày càng đông hơn và mạnh hơn người Ai cập của họ, nên nhà Vua mới ra lệnh giết hết tất cả em bé trai Do Thái để giảm đi số lượng và sức mạnh của người Do Thái chúng ta…

 

Miriram: Như vậy thì ác quá mẹ ơi, vậy nếu em con mà là con trai thì em cũng sẽ phải bị giết à…….con không chịu đâu…….hu….hu……

 

Danh Tân: Miriam và cả gia đình đều rất lo lắng vì nếu em bé sinh ra mà là con trai thì em bé phải bị giết và bị ném xuống sông theo như lệnh của nhà vua đã truyền. Chẳng bao lâu sau, em của Miriam chào đời, và các em biết đó là em trai hay em gái không? Đó chính là một em bé trai, vậy bây giờ gia đình của chị Miriam phải làm sao đây?…..…..

 

Miriam: Cục tưng ơi cục tưng, thương nha….ồ, em trai của con dễ thương quá mẹ ơi…. (khóc và nói tiếp: Mẹ ơi, vậy là bây giờ chúng ta sẽ giết em hả mẹ? em trai của con phải chết hả mẹ?)

 

Mẹ: Không, mẹ suy nghĩ kỹ rồi, em của con sẽ không bị giết…..

 

Miriam: Mẹ nói sao? Thật à?

 

Arôn: Vậy chúng ta sẽ làm gì nếu những người lính đến đây và bắt em con?

 

Mẹ: Chúng ta sẽ giấu em ở trong nhà….

 

Cha: Mẹ của con nói đúng đó, chúng ta sẽ giấu em ở trong nhà, và chúng ta sẽ cầu xin DCT bảo vệ mạng sống cho em của con….

 

Miriam: Chúa ơi, con thương em của con nhiều lắm, xin Ngài bảo vệ em con khỏi phải bị giết….xin Chúa giúp đỡ cho gia đình của chúng con. Con cảm ơn Chúa nhiều lắm.

 

Danh Tân: Vậy là gia đình của Miriam quyết định giấu em bé ở trong nhà, và giữ gìn em bé thật cẩn thận để em bé không có tiếng khóc nào hết, vì nếu tiếng khóc ấy lọt ra ngoài thì em bé sẽ bị quân lính phát hiện và đem đi giết ngay…..

 

Arôn: Chị hai ơi, mau đóng tất cả các cánh cửa lại đi chị hai…

 

Miriam: Ừ, ừ....còn em đi đóng mấy cái cửa sổ lại cho thật kỹ nha chưa….

 

Arôn: Dạ em biết rồi….

 

Mẹ: (tiếng khóc em bé)….Oh…oh…nín đi con, nín đi con đừng khóc nữa nha, để mẹ ẵm con lên nè…….oh…oh….sau khóc hoài vậy con, con đói bụng phải không?.......để mẹ cho con bú nha……oh……..à, con của tui đói bụng mà…….rồi bú xong rồi nằm đây chơi nha con……

 

(khóc lên)

Mẹ: Thôi mà con, mới bú xong rồi mà còn khóc gì nữa….

 

Miriam: Thôi nín đi, nín đi để chị ẵm em lên nha……oh, nín nè….cục vàng của chị ơi đừng khóc nữa nè…..nín đi em đừng khóc nữa nha, em mà khóc thì những quân lính nghe và sẽ đến đó, nín đi nha,…..ờ, giỏi chưa……buồn ngủ rồi gây phải không? để chị ru cho em ngủ nha ( nhà em có ba có mẹ, có các anh chị vui sống trong thuận hoà)……mẹ ơi em ngủ rồi….

 

Mẹ: Con để em nằm xuống đi…..

 

Danh Tân: Mỗi ngày chị Miriam giúp mẹ lo cho em, và Miriam phải cố gắng giữ em sao cho em  không có khóc to….Thời gian trôi qua, đứa bé bây giờ đã lớn hơn rồi và tiếng khóc của nó ngày càng to và rõ hơn lúc trước nên việc giấu đứa bé rất là khó khăn.

 

(Khóc to)

Mẹ: Nín đi con….nín đi con……

 

(chắt lưỡi): Chúng ta không thể giấu em ở trong  nhà được nữa đâu, vì em càng ngày càng lớn và nó khóc to quá dễ bị phát hiện lắm…

 

Miriam: Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao hả mẹ?

 

Mẹ: Mẹ nghĩ là chúng ta nên đem em giấu ở một nơi nào đó thì tốt hơn…..

 

Miriam: Vậy mình giấu ở đâu bây giờ hả mẹ?…..

 

Mẹ: Mẹ có cách này…..bây giờ con hãy đi xuống chỗ bờ sông, nhổ cho mẹ một ít cây sậy đem về đây, để mẹ đan cho em thành một cái nôi, rồi mẹ sẽ đem em đi giấu…..

 

Miriam: Dạ.

 

Danh Tân: Miriam vâng lời mẹ đi nhổ sậy đem về, để mẹ đan thành một cái nôi có nắp đậy cho em trai mình. Sau khi đan xong, bà lấy nhựa thông trét xung quanh chiếc nôi để cho nước khỏi thắm vào bên trong và sau đó hai chị em Miriam và Arôn giúp mẹ lấy 1 vài miếng vải để vào bên trong chiếc nôi…và……sáng hôm sau, khi trời vẫn còn mờ mờ tối, Miriam và mẹ bồng em cùng với chiếc nôi ra ngoài dòng sông, ….

Khi đến bờ sông, mẹ đặt em vào trong chiếc nôi, và đem chiếc nôi ấy để xuống dưới sông, và đặt chiếc nôi ngay giữa đám lau sậy dọc theo bờ sông…..Chiếc nôi nằm trên giòng nước và bắt đầu từ từ trôi đi nhè nhẹ, nhè nhẹ giống như một chiếc thuyền nhỏ đang trôi lơ lững trên dòng sông….

 

Mẹ: Mẹ rất đau lòng khi phải làm việc này……nhưng vì lệnh của Vua ban ra nên chúng ta không thể làm cách nào khác được. Nhưng mẹ tin rằng Đức Chúa Trời sẽ bảo vệ em của con ở đây….Bây giờ mẹ đi về, con hãy ở đây trông chừng chiếc nôi nó trôi đi đến đâu, nếu có chuyện gì thì hãy về nhà báo cho mẹ biết liền nha chưa…..

 

Miriam: Dạ, mẹ về trước đi, con sẽ ở đây trông em cho….

 

Danh Tân: Và thế là mẹ trở về nhà, còn Miriam thì vẫn ở lại và núp ở đó để trông chừng em trai của mình. Chiếc nôi trôi đến đâu thì Miriam chạy theo đến đó. Tim của cô bé đập liên hồi, vì cô bé lo sợ là sẽ có một người nào đó phát hiện ra chiếc nôi và lấy em của mình đi mất.

Bỗng Miriam thấy có một nhóm người đang đi đến gần bờ sông!!!! Cô bé lại càng lo sợ hơn…..

 

Miriam: Họ là ai thế?

Ồ, đó chính là Công Chúa, con gái của Nhà vua… ..Công Chúa đang đi đến bờ sông này để tắm…..(chắt lưỡi) chết rồi, Không biết Công Chúa sẽ làm gì nếu người phát hiện ra chiếc nôi nữa? giờ phải làm sao đây? Chúa ơi con sợ lắm, xin Ngài hãy bảo vệ cho em con khỏi sự nguy hiểm này.

 

Danh Tân: Và thình lình, Công Chúa đi đến gần hơn và người phát hiện ra có một vật gì đó đang trôi lơ lững trên giòng sông……

 

Công Chúa: Người đâu, hãy nhìn kìa, có một chiếc nôi, đang trôi lơ lững ở ngoài kia…Hãy mau kéo nó lên cho ta…..

(Miriam: Chết rồi!, giờ sao đây)

 

Người hầu: Dạ

 

Người hầu: Dạ thưa Công Chúa, chiếc nôi đây ạ.

 

Công Chúa: Ồ, thì ra là một đứa bé ở trong đây……Ôi, đứa bé trai này thật là dễ thương. Một đứa bé vô tội xinh xắn như thế này mà phải bị bỏ dưới sông cho chết à, thật là tội nghiệp……..Ta sẽ mang nó về nhà, và nó sẽ là con trai của ta. Ta sẽ đặt tên cho nó là Môise…

 

Miriam: Ôi, mừng quá, mừng quá….Con cảm ơn Chúa, con cảm ơn Chúa vì Ngài đã cứu em con.

 

Danh Tân: Miriam rất vui mừng vì Công Chúa rất thích em của cô, và Công chúa sẽ ngăn, không cho người ta ném em xuống sông. Sau đó, Miriam liền chạy lại gần đến chỗ của công chúa và nói….……….

 

Miriam: Công chúa ơi, Bà có muốn tìm một người vú để chăm sóc đứa bé này không?

Công Chúa: ừ được đó, ta cần,

 

Miriam: Vậy bà chờ con chút xíu nha…..

 

DT: Miriam vội vàng nhanh chóng trở về nhà báo cho mẹ biết tin…….

 

Miriam: Mẹ ơi, mẹ ơi,

 

Mẹ: Gì vậy con? gì vậy con? Em có chuyện hả….

 

Miriam: Dạ, không em không có chuyện gì hết…..Mẹ biết không, hồi này đó, em được công chúa vớt lên….và…và…

 

Mẹ: Rồi sao nữa…

 

Miriam: Và công chúa rất thích em, nên công chúa muốn nhận em làm con của người. Và công chúa cũng đã đặt tên cho em rồi, tên của em là Môise đó mẹ….

 

Mẹ: Thiệt không?

 

Miriam: Dạ thiệt

 

Mẹ: Ôi cảm ơn chúa, con cảm ơn Ngài rất nhiều vì Ngài đã bảo vệ con trai của con khỏi sự nguy hiểm…..

 

Miriam: Và mẹ biết không, công chúa sai con đi tìm một người vú để lo cho em đó, vậy bây giờ mẹ hãy mau đến đó để đem em về chăm sóc đi mẹ….

 

Mẹ: Ờ, đi con, đi lẹ lên…..

 

Miriam: Dạ thưa công chúa, con đã dẫn bà vú đến đây rồi nè….

 

Công Chúa: ừ, được rồi, cảm ơn con..

Bà kia…..

 

Mẹ: Dạ….

 

Công Chúa: Bây giờ bà hãy ẵm đứa bé này và chăm sóc nó thật cẩn thận cho ta. Ta sẽ trả tiền công cho ngươi. Và khi nó lớn hơn, ngươi hãy đem nó vào cung điện để làm con trai của ta…….

 

Mẹ: Dạ, tôi sẽ làm theo những gì mà Công Chúa đã dạy bảo ạ….

 

Danh Tân: Và thế là Miriam cùng với mẹ ẵm em Môise đem về nhà…….Cả nhà đều rất là vui mừng…..

 

Miriam: Ba mẹ ơi vậy là Chúa đã giải cứu cho em trai Môise của con rồi….Quân lính sẽ không đến bắt Môise để ném xuống sông nữa……

 

Cha: Ừh, đúng rồi, thật là cảm ơn Chúa….

 

Mẹ: Chúa đã nghe lời cầu xin của gia đình chúng ta……

 

Arôn: Ba ơi, vậy là mai mốt em sẽ vào cung điện sống hả ba….

 

Cha: Ưh…..

 

Arôn: Em ơi, em dễ thưong quá à..…..Chị hai cho em bồng với….

 

Miriam: Thôi để chị bồng xíu thôi…..

 

Arôn: Thôi cho em bồng đi mà, chị bồng hoài à…..

 

Miriam: Thôi………

 

Arôn: Thôi…Em của em mà…

 

Miriam: Em của chị mà….

 

Mẹ: Các con đừng giành nhau nữa….

 

Danh Tân: Tất cả mọi người đều vui mừng và chăm sóc Môise rất cẩn thận. Và gia đình cũng dạy cho Môise biết kính sợ Chúa, yêu mến Chúa, và…. giải thích cho Môise biết rằng chính Đức Chúa Trời là Đấng đã giải cứu cho em………

 

Yến: Mẹ ơi, con hiểu ra rồi, con là người chị không tốt….em mới khóc có chút xíu à, mà con cằn nhằn và bực bội, trong khi Miriam đã giúp cho Môise rất nhiều, và đã bảo vệ được em mình khỏi sự nguy hiểm….

 

Mẹ: Con biết như vậy là tốt rồi, mẹ không có trách con đâu, thôi ngồi chơi với em đi, để mẹ đi nấu cơm…..

 

yến: Dạ, con sẽ không la em nữa đâu, con sẽ yêu thương em hơn….

 

Mẹ: Con của mẹ giỏi lắm, mẹ đi nấu cơm đây.…

 

(khóc)

 

Yến: Nữa, khóc nữa….

 

Mẹ: Uhm, yến

 

Yến: À quên, thôi mà đừng khóc nữa mà…..em chơi với chị nha……cút à,,,,,cút à……

 

Phương Anh: Các em của chị ơi, nếu ở nhà em nào mà có em nhỏ, thì đừng có bắt nạt em của mình giống như bạn Yến nha, hãy lo lắng, chăm sóc em của mình như chị Miriam đã làm cho em trai Môise vậy đó, như vậy thì Chúa và ba mẹ sẽ rất là hài lòng….Qua câu chuyện này các em và chị cũng học được một điều đó là Đức Chúa Trời sẽ bảo vệ các em khỏi mọi sự nguy hiểm, giống như Ngài đã từng bảo vệ cho Môi se vậy đó. Vậy thì, bắt đầu từ ngày hôm nay trở đi, chị và các em sẽ không còn lo sợ gì cả, vì biết rằng Chúa luôn luôn ở bên cạnh chúng ta mọi lúc mọi nơi để gìn giữ chúng ta khỏi những sự nguy hiểm….Thời gian của chúng ta đã hết, chúng ta phải tạm chia tay nhau tại đây thôi, nhưng trước khi chia tay chị xin mời các em hãy cùng với chị ôn lại câu KINH THÁNH ở trong Thi 121:7: “Đức-Giê-Hô-Va sẽ gìn giữ ngươi khỏi mọi tai họa…”…Xin mời các em đọc một lần nữa……..cám ơn các em rất nhiều. Xin cám ơn các em đã theo dõi chương trình hôm nay, mọi thư từ liên lạc hay các em có thắc mắc gì, xin hãy gửi thư theo địa chỉ vuian@hotmail.com còn bây giờ xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại các em trong chương trình tuần sau….


Họ và tên (*) Email (*)
Hiển thị email
Nội dung
 

Người đầy tớ tham lam Ông Ghêhaxi đã cho chúng ta thấy khi chúng ta tham lam thì...
Đa-ni-ên trong hang sư tử Vậy là từ giờ trở đi, các em và chị hãy bắt chước giống như...
Xa-chê tìm Chúa câu chuyện này nói về một người đàn ông mà chẳng có ai...
Chàng trai chăn cừu và gã khổng lồ Nếu các em muốn biết chàng trai khoẻ mạnh, khôn ngoan đó là...
Người mù ở Bartimê Ông Bartimê rất là đau khổ khi không nhìn thấy được gì,...
Cô bé nô lệ Thật đó các bạn ơi, Đức Chúa Trời rất yêu chúng ta.
   Đăng nhập | Đăng ký