Cô bé nô lệ

(Gà gáy, đồng hồ báo thức)

 

Mẹ: Na ơi, Na ơi Na, dậy đi học đi con, trễ giờ rồi……

 

Na: (Ngáp) Để con ngủ xíu đi mà…

 

Mẹ: Không được, dậy đi con, trễ giờ rồi, đi học trễ là cô giáo đánh đó.

 

Na: Hummm, con không đi học đâu……con không thích đi học…

 

Mẹ: Sao vậy con, đi học vui mà sao lại không thích đi học, làm biếng à…(cười nhỏ). Thôi dậy đi nào con gái cưng của mẹ.

 

Na: Không phải con làm biếng đi học, mà tại vì đi học buồn lắm, toàn là bạn mới không à, ai cũng lạ hết, cô giáo cũng lạ nữa.

 

Mẹ: Thì đúng rồi, con học vài ngày nữa là từ từ sẽ quen với cô và mấy bạn thôi….Dậy đi con, trễ rồi……

 

Na: Hay là mẹ đi học với con nha mẹ,,,,,có mẹ ở với con con sẽ không có buồn đâu…

 

Mẹ: Không được, mẹ còn phải làm việc, sao mẹ đi với con được…..

 

Na: Không, con không chịu đâu, vì vào lớp là con nhớ mẹ lắm. Mẹ phải đi học với con, mẹ phải đi học với con……ay da con bệnh rồi nè…(ho…ho)

 

Mẹ: Thôi đi cô ơi, đừng có giả đò nữa, làm như mẹ không biết vậy đó. (Na: uhmmm) thôi, được rồi, vậy bây giờ trước khi đi học mẹ kể cho con nghe một câu chuyện được không? Nghe chuyện xong là con phải đi học nghe chưa?

 

Na: Dạ, được đó mẹ.

 

Mẹ: Coi chỉ kìa, bệnh đâu mà bệnh không biết nữa…..Câu chuyện là như vầy….

 

(Nhạc chuyển)

 

DT: Ngày xửa ngày xưa, tại xứ sở Do Thái có một em bé gái nhỏ sống trong một gia đình rất hạnh phúc và yêu kính Đức Chúa Trời. Cho đến một hôm, tại nơi đây có chiến tranh xảy ra….( tiếng đấu tranh). À, thì ra là người Syri đem quân sang đánh phá các làng của người Do Thái, nơi mà em bé gái nhỏ này đang sinh sống. Họ cũng bắt một số người Do Thái đem về nước Syri để làm nô lệ cho họ. Trong số người bị bắt này cũng có em bé gái nhỏ ấy nữa.

Bé: A … á, thả con ra, thả con ra…..mấy chú ơi xin thả con ra. Mẹ ơi,mẹ ơi, cứu con với! Ba ơi, ba ơi cứu con………………mẹ ơi, hu…hu…, ba ơi, ba ơi, hu……..hu……hu…...

 

 

DT: Vậy là em bé gái này bị người ta bắt đem đến xứ sở Syri… Tại xứ sở này, người ta không kính sợ, không thờ phượng Đức Chúa Trời nhưng họ chỉ thờ phượng những thần khác mà thôi.

Sau đó, em bé gái này bị người ta bán làm nô lệ cho một vị tướng của nước Syri, ông này có tên là Na a man. Và thế là, kể từ đó trở đi, em bé gái phải làm việc và phục vụ cho gia đình của ông quan Na a man này.

Thật là tội nghiệp cho cô bé, đang sống vui vẻ với gia đình, ở trong sự bảo bọc của cha của mẹ, bỗng nhiên nay bị bắt đến một nơi thật là xa lạ. Hơn thế nữa, em lại phải làm nô lệ cho họ, phục vụ họ mà không biết ngày nào em sẽ được trở về với gia đình….………..(xuống giọng)

 

(Tiếng ban đêm)

 

Bé: Hic.hic…Chúa ơi, con nhớ nhà lắm, con nhớ ba, nhớ mẹ và các anh chị lắm……Ở đây mọi thứ đều xa lạ với con, con sợ lắm, xin Chúa hãy giúp con……..

 

DT: Mặc dù rất buồn và rất cô đơn, nhưng em bé không hề oán trách Chúa 1 điều gì cả mà ngược lại em bé xin Chúa cho em có đủ sức để sống chung với những người xa lạ này. Em bé cũng không thù người Sy ri hay là căm ghét chủ của mình nữa, vì em bé kính sợ Chúa và có tình yêu thương của Chúa trong lòng em. Vì thế, ngày ngày trôi qua em bé làm việc rất là siêng năng và dần dần em xem gia đình của người chủ như là gia đình thứ hai của mình.

Cho đến một ngày kia……….

 

Bé: Chào ông chủ….

 

Quan: Ừ, chào con (buồn)

 

Bé: Con chào bà chủ…

 

Bà Quan: Uhm…..

 

Bé: Ủa, sao hôm nay thấy ai cũng rầu rỉ vậy ta? nhìn mặt ông chủ kìa,,,,, chẳng có tí mùa xuân nào cả……không lẽ trong nhà đang xảy ra chuyện gì….để mình lại hỏi bà chủ xem sao….

 

Bé: Bà ơi bà, sao hôm nay con thấy nhà mình ai cũng buồn rầu hết vậy bà……nhất là ông chủ đó, nhìn ông có vẻ mệt mỏi lắm…..

 

Bà: Ông chủ của con bị bệnh rồi….

 

Bé: Ủa mà ông bị bệnh gì vậy bà? Mà bệnh thì mình mua thuốc uống, có chi đâu mà ông bà phải lo buồn….

 

Bà: Ông chủ của con bị bệnh phung hay còn có thể nói là bị phong cùi đó, mà bệnh này thì không có bác sĩ hay thầy thuốc nào có thể chữa lành được hết cả. (hic…hic..)

 

Bé: Dạ, con hiểu rồi, thôi bà đừng khóc nữa,……….. Đừng khóc nữa bà.

 

DT: Mỗi lần nhìn thấy ông chủ, lòng cô bé cảm thấy rất xót xa và thương ông vô cùng, cô bé không biết làm để giúp cho ông chủ, cô bé chỉ biết cầu nguyện với Đức Chúa Trời mà thôi.

 

Bé: Chúa ơi, con phải làm gì để giúp cho ông chủ của con đây? Tội nghiệp ông ấy lắm, ông ấy bệnh nặng lắm, xin Ngài hãy dạy dỗ cho con biết là con phải làm gì bây giờ….

 

DT: Bỗng cô bé chợt nhớ đến một điều…….

 

Bé: À, mình biết rồi, ông chủ tội nghiệp của mình cũng có thể cầu xin Chúa giúp đỡ ông nữa. Chúa có quyền năng để chữa lành bệnh phung cho ông….đúng rồi, vậy mà mình cũng không nghĩ ra nữa, để mình đi nói với bà chủ…..

 

Bé: (thở… )Bà chủ ơi, (thở) bà chủ ơi….con có một tin vui báo với bà nè…..bà chủ ơi…..

 

Bà: Gì vậy con…….

 

Bé: (thở)

 

Bà: Từ từ nào……con nói đi, tin vui gì?

 

Bé: Dạ, thưa bà…..trong xứ của con có một người tên là Êlisê, ông này có thể cầu nguyện với Đức Chúa Trời để chữa lành bệnh phung cho ông chủ…..

 

Bà: Thật không con? Con nói nói thật không?

 

Bé: Dạ thật, con không gạt bà đâu…..

 

Bà: Ôi bà mừng quá, bà cảm ơn con rất nhiều, bây giờ để bà đi báo tin này cho ông biết…..

 

Bé: Dạ….

 

DT: Và thế là bà chủ đem tin này báo cho ông biết, sau khi 2 vợ chồng bàn bạc xong, ông Naaman quyết định….

 

Na a man: Bây đâu, mau đi chuẩn bị xe ngựa, và một số lễ vật châu báu để ta lên đường đến nhà tiên tri Êlisê nha chưa?

 

Lính: Dạ.

 

Quan: Bà ở nhà, tôi đi đây….

 

Bà: Ông đi bình an nha ông…..

 

Bé: Con cầu xin Chúa cho ông chủ của con có thể tìm gặp được tiên tri Êlisê, và ông chủ của con sẽ được lành bệnh…

 

DT: Và thế là ông Na a man cùng với các đầy tớ của mình lên đường tìm đến nhà của tiên tri Êlisê……Sau một đoạn đường dài, cuối cùng họ cũng đã đến nhà của Êlisê.

 

(Gõ cửa)

 

Đầy tớ: Các người tìm ai đó?

 

Naaman: Ta muốn gặp Êlisê để ông ấy chữa lành bệnh cho ta.

 

Đầy tớ: À, ông muốn tìm ông Êlisê à, ông ấy bảo ta ra nói với ông là: Ông hãy đi đến sông Giô Đanh. Hãy tắm mình xuống nước bảy lần thì ông sẽ được chữa lành ngay thôi….

 

Na a man: Cái gì? Tắm dưới sông bẩn thỉu đó à….đừng hòng ta làm điều đó, trong xứ ta còn biết bao con sông sạch hơn sông Giô Đanh….huh….bây đâu…về nhà thôi…….

 

Lính: Ông chủ ơi, khoan đã, khoan đã…..

 

Na a man: Cái gì?

 

Lính: Thưa ông, xin ông hãy kiên nhẫn. Đừng về nhà vội. Xin ông hãy nghe lời ông Êlisê. Hãy tắm mình dưới sông Giô đanh, điều này thật là dễ dàng đâu có khó gì đâu, …..biết đâu ……làm vậy thì ông sẽ khỏi bệnh thì sao……

 

Na a man: (thở dài) Ừ, thôi cũng được, ta sẽ nghe lời của ngươi…..Nào các ngươi hãy theo ta đi đến con sông Giô Đanh…..

 

DT: Và thế là họ cùng nhau đi đến con sông Giô Đanh…..Na a man bắt đầu bước xuống sông, ông từ từ dìm mình xuống nước, một lần, hai lần, rồi lại ba lần……

 

Lính: Ráng lên đi ông chủ, đuợc 4 lần rồi, còn ba lần nữa thôi…..

 

(Nhiều lính đếm với nhau:  5, 6, 7 hết rồi)

 

Na a man: Ồ, ta được lành rồi nè……các ngươi hãy nhìn nè, da thịt ta đã trở nên giống như da của một đứa con nít vậy đó…..Ôi ta mừng quá……..

 

Lính: Ồ, đúng rồi, ông đã được chữa lành rồi, ông thật sự đã được lành bệnh rồi……

 

(Nhiều người la:::::Ô,…Ôi mừng quá)

 

Na a man: Ta vui mừng quá….ta vui mừng quá…….

 

DT: Vậy là ông Na a man đã thật sự được khỏi bệnh, ông rất vui mừng và vội vàng mặc quần áo vào, lên xe ngựa để đi đến nhà của Êlisê.

 

Na a man: Ông Êlisê ơi, tôi đã được lành bệnh rồi. Bây giờ tôi biết rằng Đức Chúa Trời của ông thật sự rất là quyền năng. Xin ông hãy nhận lấy những lễ vật mà tôi đã mang đến cho ông….

 

Êlisê: Không, ta không nhận đâu, vì ta đã không chữa lành cho ngươi, nhưng chính Đức Chúa Trời đã chữa lành cho ngươi đo. Ngươi hãy dâng lời cảm tạ và những của lễ này lên cho Đức Chúa Trời đi.

 

Na a man: Đúng thế, tôi sẽ cảm tạ ơn Đức Chúa Trời. Kể từ bây giờ tôi sẽ tin, thờ phượng và cầu nguyện chỉ với Đức Chúa Trời mà thôi, tôi sẽ không thờ lạy các thần hay là các hình tượng khác nữa.

 

Êlisê: Ừh, được lắm, vậy bây giờ ngươi hãy về cho bình yên…..

 

Na a man: Xin chào ông tôi đi đây, cảm ơn ông rất nhiều.

 

Êlisê: Tạm biệt ngươi.

 

DT: Lúc này, tại nhà của ông quan, mọi người đang nóng lòng chờ ông mang tin vui trở về.

 

Quan: Bà ơi, tôi về rồi nè, ………………Tôi đã được chữa lành rồi nè bà ơi…..

 

Bé: Bà ơi, hình như ông chủ về kìa bà ơi…

 

: Ồ, ông về rồi, ông đã được chữa lành rồi à, tôi mừng quá, tôi vui quá…..

 

Quan: Bà xem nè, thịt của tôi đã lành và đẹp như da của một đứa bé…… Đức Chúa Trời đã chữa lành cho tôi đó.

 

Bà: Oh, đúng rồi…..

 

Quan: Ta cảm ơn con rất nhiều, vì con đã nói cho Ta biết về vị tiên tri đó. Bây giờ ta đã được lành bệnh và Ta sẽ tin nhận Chúa của con.

 

Bé: Ông nói thật không ông?

 

Quan: Thật chứ

 

Bé: Ôi, con vui mừng quá.

 

Quan: Thôi, chúng ta hãy mau vào trong đãi tiệc ăn mừng vì ta đã được lành bệnh đi.

 

DT: Vậy là từ một cô bé nô lệ nhỏ tuổi, yếu đuối đã có thể làm nên một việc rất lớn và tốt đẹp cho Đức Chúa Trời.

 

Mẹ: Câu chuyện là như vậy đó…….. Con thấy chưa, em bé gái đó còn nhỏ tuổi như vậy mà phải sống xa cha mẹ, xa gia đình, nhưng em bé đó đâu có nản lòng đâu. Không những thế, em bé đó còn rất can đảm vì lúc nào em bé đó cũng biết rằng Đức Chúa Trời luôn ở trong lòng của em. Và cuối cùng rồi bạn ấy cũng đã làm được một việc rất lớn đó là cứu được ông quan khỏi bệnh và giúp cho cả nhà của ông quan ấy tin vào Đức Chúa Trời. Mẹ tin rằng Chúa rất vui lòng khi thấy em bé đó làm những việc này……

Còn con thì sao, đi học có chút xíu à, mà bảo là buồn và nhớ mẹ……Con ở đâu thì Chúa sẽ ở đó với con, thì có gì đâu mà con sợ nữa….chịu đi học chưa?

 

Con: Dạ chịu….con xin lỗi mẹ…..mai mốt con sẽ không làm như vậy nữa. Con sẽ giống như cô bé nô lệ đó can đảm lên và luôn nhớ rằng cho dù con ở bất kỳ nơi đâu thì Chúa cũng sẽ ở đó với con…

 

Mẹ: Ừ, con gái của mẹ giỏi lắm, thôi, mau dậy rửa mặt, ăn sáng rồi đi học đi con, trễ giờ rồi….

 

Con: Dạ….

 

Phương Anh: À, thì ra bé là bé Na nhà ta nhỏng nhẻo với mẹ, và không muốn đến lớp học vì nói là nhớ mẹ, và không quen biết với ai hết. Nhưng sau khi nghe mẹ kể câu chuyện cô bé Nô lệ thì Na mới biết rằng dù Na ở nơi nào thì Chúa sẽ luôn ở bên em và giúp đỡ em trong mọi việc.

 

Duyên Tâm: Thật đó các bạn ơi, Đức Chúa Trời rất yêu chúng ta. Chúa hứa là Ngài sẽ luôn ở bên chúng ta hoặc khi chúng ta đang ở lớp học nè, hay khi chúng ta đi đâu xa gia đình nè, hay là khi chúng ta đi chơi nè……nơi nào cũng có Đức Chúa Trời hết. Lúc đó các bạn sẽ không còn cảm thấy cô đơn nữa vì biết rằng Đức Chúa Trời đang ở bên cạnh chúng ta như trong câu kinh thánh sách Hê-bơ-rơ 13:5b có chép rằng: “ TA SẼ CHẲNG LÌA CON ĐÂU, CHẲNG BỎ CON ĐÂU”.

 

Phương Anh: Đúng rồi, và đây cũng là câu Kinh Thánh của chúng ta sẽ học thuộc lòng trong tuần này. Xin mời các em cùng đọc với chị nào……Một lần nữa….Xin cám ơn các em rất nhiều…..Cũng đã đến lúc chúng ta phải tạm chia tay nhau tại đây. Chị xin chúc các em có một ngày nghỉ cuối tuần thật vui vẻ và phước hạnh bên gia đình, còn bây giờ xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại các em trong chương trình tuần sau……

 


Họ và tên (*) Email (*)
Hiển thị email
Nội dung
 

Người đầy tớ tham lam Ông Ghêhaxi đã cho chúng ta thấy khi chúng ta tham lam thì...
Đa-ni-ên trong hang sư tử Vậy là từ giờ trở đi, các em và chị hãy bắt chước giống như...
Xa-chê tìm Chúa câu chuyện này nói về một người đàn ông mà chẳng có ai...
Chàng trai chăn cừu và gã khổng lồ Nếu các em muốn biết chàng trai khoẻ mạnh, khôn ngoan đó là...
Chiếc nôi trên dòng sông hãy lo lắng, chăm sóc em của mình như chị Miriam đã làm cho...
Người mù ở Bartimê Ông Bartimê rất là đau khổ khi không nhìn thấy được gì,...
   Đăng nhập | Đăng ký