Đa-ni-ên trong hang sư tử

Mi: Chị xin chào toàn thể các em bé thiếu nhi đang theo dõi chương trình măng non ngày hôm nay. Vậy bây giờ chúng ta hãy vỗ tay cho thật to để chào mừng nhau đi nào…..

Các em ơi, để bắt đầu chương trình măng non ngày  hôm nay, chị có điều này muốn hỏi các em đó là không biết có em nào còn nhớ tuần rồi chúng ta được nghe câu chuyện gì hay không ha? Có em nào còn nhớ không?

 

Tân: Dạ, em nhớ  nè chị, có phải tuần rồi chị cho tụi em nghe câu chuyện về ông Xa chê hay không?

 

Mi: Đúng không các em,

 

Su, Tâm: Dạ đúng ạ……

 

Mi: Vậy, bây giờ em nào có thể kể sơ lại cho các nhỏ của chúng ta nghe được không?

 

Tâm: Dạ em nè chị……để em kể cho chị.

 

Su: Em nữa, em nữa chị,

 

Mi: ừ thôi được rồi, vậy thì các em kể đi… nhớ là kể ngắn gọn thôi nha, vì chúng ta không có nhiều thời gian đâu….

 

Tâm: Chị yên tâm đi, để thay đổi không khí, tụi em sẽ chuyển câu chuyện này thành 1 bài thơ, chắc các bạn nhỏ cũng rất thích nghe đọc thơ lắm phải không? Vậy thì bây giờ tụi mình xin được phép đọc, bài thơ này do cô Hoa Phụng Tiên sáng tác, xin mời các bạn cùng lắng nghe……

 

Duyên Tâm:          Ô kìa, ông Xa-chê

                             Người sao mà thấp bé,

                             Ông làm nghề thâu thuế

Giàu có lắm,  bạn ơi!
Khi Jê-sus đi qua,

Nghe danh, ông tìm kiếm,

Vì ông thấp quá mà,

Nên chẳng sao nhìn thấy.

Vội trèo lên cây sung,

Nhìn Chúa cho thoả lòng.

Để nghe lời Ngài nói,

Chúa đi qua liền gọi :



Tân:                      "Xa-chê, hãy xuống mau!
                             Hôm nay Ta phải vào
                             Cư trú tại nhà ngươi!"


Yến:                      Ông vui rước Con Trời.
                             Ngài thay đổi ông ngay,
                             Chẳng còn tham lam nữa.
                             Của cải dùng phân nửa
                             Chia sẻ cho kẻ nghèo.
                             Gian dối lấy của ai,
                             Ông đền bồi gấp bốn.
                             Chúa cừu gia đình này,
                             Cả nhà đổi mới ngay.


Mi: Hay quá, các em đọc hay quá, chị không ngờ các em lại sưu tầm được một bài thơ nói về ông Xachê hay đến thế, cảm ơn các em rất là nhiều, thôi bây giờ chúng ta hãy mau quay trở về với câu chuyện mà chúng ta sắp được nghe hôm nay đi……

 

Các em: Dạ,

 

Yến: Chị ơi, hôm nay chị định cho tụi em nghe câu chuyện gì vậy?

 

Mi: À, câu chuyện mà chúng ta sẽ được nghe ngày hôm nay có tựa đề là Đaniên trong hang sư tử……

 

Cho chị hỏi nè, có em nào thấy con Sư Tử chưa?

 

Tân: Dạ có chị, em thấy con Sư Tử ở trên ti vi đó….

 

Yến: Còn em thì đã thấy sư tử ở trong sở thú, nó dữ lắm chị ơi, em hổng có dám lại gần nó đâu,

 

Tâm: đúng rồi đó chị, sư tử mạnh và dữ lắm, cỡ thịt của em là nó nhai ngon lành luôn đó….

 

Mi: ừh, đúng rồi, sư tử nó rất là dữ, nó có thể giết chết và ăn thịt con người được luôn đó, nên hôm nay chị xin mời các em cùng với các bạn nhỏ nghe thử xem Tại sao ông Đaniên phải ở trong hang sư tử, và ông Đaniên có bị sư tử ăn thịt hay không nha?

 

Duyên Tâm: Ngày xửa ngày xưa, ở tại đất nước Batư, có 1 vị vua tên là Đariút. Đariút là một vị vua rất có thế lực, ông sống trong một cung điện rất là rộng lớn và xinh đẹp, đặc biệt là trong cung điện của vua Đariút có nuôi rất là nhiều con sư tử, ông nhốt những con sư tử này ở trong một cái hang……..Các bạn có biết là ông Đariút nuôi những con sư tử này để làm gì không? Ông nuôi nhiều con sư tử như vậy là để hình phạt những người độc ác đó. Những người nào độc ác, hay là phạm tội đều bị ném và trong hang sư tử hết, để cho sư tử ăn thịt người đó……

 

Vua Đariút là người 1 đạo đức, và ông cũng biết sử dụng những người tài giỏi nên  xung quanh ông có rất là nhiều người khôn ngoan để giúp đỡ ông cai trị vương quốc, trong số những người khôn ngoan đó cũng có ông Đaniên nữa…

 

Ông Đaniên là 1 người rất tài giỏi và yêu kính Đức Chúa Trời, ông được nhà vua yêu thương và tin cậy hơn những vị quan khác rất là nhiều, vì ông Đaniên lúc nào cũng làm việc hết lòng cho nhà vua cả và ý kiến của ông bao giờ cũng hay và đem lại ích lợi cho cả nước. Thấy Đaniên là người tài giỏi, đạo đức, lại được Đức Chúa Trời  phù hộ nên vua Đariút định phong cho ông lên làm quan cố vấn thân cận nhất của nhà vua.….

 

Quan khác: Không thể được, không thể để cho hắn được làm chức cao như thế….

 

Quan: Đúng rồi, nên tôi nghĩ là bắt đầu từ bây giờ chúng ta hãy coi chừng Đaniên, xem hắn có làm điều gì sai hay không, để chúng ta sẽ tâu lại với nhà vua….

 

Quan: ừh, ý hay đó

 

Duyên Tâm: Biết được ý định của nhà vua, những người bạn cùng làm chung với Đaniên không vui và rất ghen tỵ về điều này, nên họ tìm đủ mọi cách để hãm hại Đaniên. Họ cố tìm ra những lỗi sai của Đaniên để nhà vua trừng phạt Đaniên và không cho Đaniên cầm quyền trên họ nữa. Nhưng vì Đaniên là một người đạo đức, ngay thẳng nên họ không tìm ra được một tội lỗi nào để tố cáo ông cả.

 

Còn về phần của Đaniên thì ngày nào ông cũng cầu nguyện với Đức Chúa Trời hết, Mỗi ngày ông đều nói chuyện với Chúa 3 lần, nên Đức Chúa Trời rất yêu thương ông và bảo vệ ông khỏi những người gian ác đó.

 

Cho đến một hôm,  họ cũng nghĩ ra được một kế rất hay để hại Đaniên….

 

Quan: Đaniên là một người ngay thẳng nên rất được nhà vua tin cậy, do đó tui nghĩ là chúng ta phải tìm cách nào để khiến cho hắn trở thành người gian dối, thì lúc đó nhà vua sẽ không tin cậy hắn nữa.

 

Quan: Khó lắm ông anh ơi, vì hắn không bao giờ làm điều gì mà mờ ám đâu….

 

Quan: À, tôi nghĩ ra rồi, tôi biết được điểm yếu của Đaniên rồi,

 

Quan: Điểm yếu của hắn là gì?ông nói cho tụi tui nghe thử xem

 

Quan: Điều này liên quan đến Đức Chúa Trời của hắn…..có nghĩa là, đối với Đaniên, Đức Chúa Trời của hắn là trên hết, nếu mình làm sao mà khiến cho hắn phải cãi lệnh nhà vua, để giữ luật pháp của Đức Chúa Trời hắn thì mình sẽ hạ được hắn…..

 

Quan: Đúng rồi, ý hay đó….các ông biết không…..ngày nào tôi cũng thấy hắn cầu nguyện bên cửa sổ ba lần hết, nên bây giờ mình chỉ cần nói với nhà vua ra chiếu chỉ là không cho phép bất kỳ ai được thờ lạy một thần nào hết, thì lúc đó Đaniên sẽ cãi lời nhà vua ngay, vì hắn trung thành với Đức Chúa Trời của hắn lắm.

 

Quan: ừ, kế hay đó, vậy chúng ta mau đến gặp nhà vua đi……

 

Quan: Nào, chúng ta cùng đi…

 

(Nhạc chuyển)

 

Quan: Muôn tâu bệ hạ……Người là Vua quyền thế nhất trong vương quốc này. Đó là lý do tại sao mà chúng thần đồng lòng với cầu xin người ban ra một lệnh mới cho toàn dân ở trong nước.

 

Vua: Các ngươi muốn ta ban lệnh gì?

 

Quan: Dạ, Xin bệ hạ hãy ra lệnh cho tất cả mọi người không được thờ lạy bất kỳ một thần nào hết,  chỉ thờ lạy một mình bệ hạ mà thôi. Nếu bất cứ người nào mà không vâng lời thì sẽ bị ném vào trong hang sư tử để làm mồi cho những con sư tử của bệ hạ.

 

Vua: Được, ta đồng ý với các ngươi.

 

Quan: Vậy, thì bây giờ xin bệ hạ hãy ban lệnh đó ngay đi và ký tên vào để không ai thay đổi được ạ.

 

Vua: Được thôi….(Nhạc)

 

Quan: Ha…ha….thành công rồi, Đaniên ơi, kỳ này nhà ngươi không thoát khỏi tay chúng ta đâu….

 

3 người: ha..ha..ha….

 

Duyên Tâm: Vậy là điều luật mới được ban hành ở khắp mọi nơi. Nhà vua đâu có ngờ rằng đây là cái bẫy độc ác mà người ta giăng ra để hại Đaniên, 1 vị quan thanh liêm và trung thành nhất mà nhà vua yêu quý bấy lâu nay……Kể từ đó, mọi người chỉ được thờ lạy một mình nhà Vua, không ai còn dám thờ lạy các thần khác hết. Duy chỉ có 1 mình Đaniên là ông vẫn tiếp tục cầu nguyện với Đức Chúa Trời. Mỗi ngày sáng trưa tối ông vẫn trung tín quỳ gối trong phòng và cầu nguyện với Chúa.  Ông không sợ chi cả, ông chỉ biết là Đức Chúa Trời luôn ở bên ông và bảo vệ cho ông…..

Còn mấy tên quan thâm hiểm kia thì đến gần nhà của Đaniên để rình xem ông có tuân lệnh của nhà vua hay không…Họ rất là vui mừng khi nhìn thấy Đaniên vẫn cứ tiếp tục cầu nguyện, à….. vậy là kế hoạch của họ đã thành công rồi….

 

Quan: Muôn tâu bệ hạ, có phải chính bệ hạ đã ra lệnh rằng hễ bất kỳ ai thờ lạy một thần nào khác ngoài bệ hạ, thì người đó sẽ bị quăng vào hang sư tử không?

 

Vua: Đúng như vậy, luật đã ban ra thì không thể thay đổi được….

 

Quan: cười đểu: ha…ha….Tâu bệ hạ, cái tên Đaniên kia đã không tuân thủ theo lệnh của Ngài, dầu có lệnh cấm không được thờ lạy bất kỳ thần nào ngoài bệ hạ, vậy mà hắn vẫn tiếp tục thờ lạy Đức Chúa Trời của hắn, hắn vẫn trung tín cầu nguyện mỗi ngày 3 lần với Đức Chúa Trời của hắn…..Nên hạ thần nghĩ là hắn phải bị hình phạt vì điều này thôi….

 

Quan: Đúng rồi đó bệ hạ, chúng ta phải tuân thủ luật lệ, để làm gương cho toàn dân, do đó xin bệ hạ hãy mau ra lệnh bắt Đaniên và bỏ hắn vào hang sư tử thôi….

 

Duyên Tâm: Khi nghe những lời tâu trình của mấy ông quan, vua Đariút buồn lắm, vì ông không muốn hình phạt Đaniên, ông không muốn bỏ Đaniên vào trong hang sư tử, ông hối tiếc biết bao vì đã ký  tên vào điều luật này….

Nhà vua suy nghĩ tìm cách để cứu Đaniên, nhưng suy nghĩ mãi vẫn không tìm được một phương cách nào, cuối cùng nhà vua đành ra lệnh cho người bắt Đaniên bỏ vào hang sư tử……

 

Vua: Bây đâu, mau dẫn Đaniên đến đây cho ta……

 

Lính: Xin Tuân lệnh…..

 

Lính: Dạ, Đaniên đã được dẫn đến rồi thưa Ngài…..

 

Vua: hỡi Đaniên, Cầu xin Đức Chúa Trời mà ngươi thờ phượng sẽ giải cứu ngươi. Người đâu, mau….mau bỏ Đaniên vào hang sư tử cho ta……

 

Hạnh: ha…ha…thành công rồi….

 

Nhơn: ha…ha….

 

Tân:…..ha…ha….

 

Duyên Tâm: Và thế là Đaniên bị bỏ vào trong hang sư tử, sau đó họ lấy tảng đá thật là lớn để chặn cửa hang lại, và xin nhà vua đóng ấn vào, để nhà vua không thể đổi ý tha cho Đaniên được.

 

Vua Đariút rất buồn khi nhìn thấy Đaniên đã bị ném vào hang sư tử. Suốt đêm hôm đó, nhà vua không ăn uống, không ngủ được vì quá lo lắng cho Đaniên, ông không biết Đaniên có thoát được khỏi móng vuốt của sư tử hay không?

Ngày hôm sau, khi trời vừa sáng, nhà vua thức dậy vội vàng đi đến hang sư tử để xem Đaniên còn sống hay đã chết…..

 

Vua: hỡi Đaniên, Đaniên, ngươi có nghe tiếng của ta nói không? Đức Chúa Trời mà ngươi thờ lạy, có giải cứu nhà ngươi hay không? Đaniên…..

 

Đaniên: Muôn tâu bệ hạ, tôi vẫn còn sống đây……

 

Vua: Ồ, ngươi còn sống à, ngươi chưa chết à….

 

Đaniên: Dạ, tôi còn sống vì Đức Chúa Trời đã sai thiên sứ bịt miệng sư tử lại nên nó không làm hại gì đến tôi cả…..bởi vì Đức Chúa Trời biết tôi là người vô tội mà…..

 

Vua: Ồ, ta mừng quá vì ngươi vẫn còn sống….bây đâu,…bây đâu….

 

Lính: Dạ…..

 

Vua: Đaniên vẫn còn sống, hãy mau đem dây lại đây và kéo Đaniên lên khỏi hang sư tử mau….


Lính: Xin tuân lệnh…. Ồ, đúng rồi thưa Ngài, Đaniên vẫn còn sống, và những con sư tử chỉ ngồi xung quanh ông một cách im lặng……..

 

Vua: Vậy à, mau kéo lên đi……

 

Đaniên: Thưa Ngài, tôi vẫn còn sống đây…….

 

Vua: Ồ thật là kỳ lạ, ngươi vẫn an toàn và khoẻ mạnh, thậm chí không có một vết trầy xướt nào trên da của ngươi cả…..quả thật là Đức Chúa Trời của ngươi đã bảo vệ ngươi…..

 

Đaniên: Dạ đúng rồi ạ, vì Ngài đã dùng thiên sứ để bịt miệng sư tử lại do đó chúng không thể cắn xé tôi được. Ngợi khen Đức Chúa Trời.

 

Vua: Bây đâu….

 

Lính: Dạ

 

Vua: hãy nghe lệnh ta, mau đi bắt hết những tên gian thần kia, hãy bỏ hết thảy bọn chúng vào trong hang sư tử cho ta, để chúng sẽ làm mồi cho những con sư tử của ta….

 

Lính: Xin tuân lệnh….

 

Hanh: á….á…..xin tha cho tôi bệ hạ ơi, xin hãy tha cho tôi……

 

Nhơn: á…á….bệ hạ ơi cứu tôi với…..cứu tôi với…

 

3 người: A!........

 

Vua: Các ngươi hãy nghe đây….bây giờ ta sẽ ban ra một điều luật mới đó là: Kể từ nay, mọi người phải kính trọng Đức Chúa Trời của Đaniên, vì Ngài là Đức Chúa Trời hằng sống, Ngài đã làm phép lạ để giải cứu Đaniên khỏi hang sư tử……

 

Tân: Xin tuân lệnh…..

 

Hạnh: Xin tuân lệnh….

 

Nhơn: Xin tuân lệnh…..

 

Duyên Tâm: Thế là nhờ vâng lời Chúa và trung tín với Ngài, nên ĐaNiên đã được Chúa giải cứu khỏi hang sư tử, và sau đó ông còn được nhà vua phong cho ông làm quan cận thần đặc biệt của nhà vua nữa…..thật là một niềm vui lớn cho Đaniên…..

 

Mi: Câu chuyện đến đây là hết rồi….xin các em cho một tràn vỗ tay nào……

 

Yến: Chị ơi câu chuyện này hay quá……qua câu chuyện này em thấy rằng nếu ai yêu mến Chúa và kính sợ Chúa thì ngươì đó sẽ được Ngài bảo vệ khỏi mọi sự nguy hiểm.

 

Tâm: Và em cũng thấy rằng nếu ai ăn hiếp em và doạ nạt em thì Ngài sẽ bảo vệ em và trừng phạt những người đó, như là Ngài đã trừng phạt những tên gian thần kia vậy đó…..

 

Mi: Ừh, đúng rồi, các em nói đúng lắm nếu các em và chị yêu mến Chúa và kính sợ Ngài, thì chúng ta sẽ không sợ bất kỳ điều gì nữa, vì Đức Chúa Trời luôn bảo vệ cho những người yêu mến Ngài….nhưng có một điều này chị muốn hỏi các em đó là mỗi ngày ông Đaniên đã làm gì mà Đức Chúa Trời rất là hài lòng, các em còn nhớ không?

 

Tân: Dạ em biết nè chị, đó là mỗi ngày ông đều cầu nguyện với Đức Chúa Trời.

 

Mi: Đúng rồi, ông cầu nguyện mấy lần nhớ không?

 

Cả 3 người: Dạ 3 lần ạ…..

 

Mi: Đúng rồi,…….vậy có em nào ở nhà mỗi ngày nói chuyện với Chúa đến 3 lần giống Đaniên không?

 

Tân: hi…hìi..câu này hơi khó trả lời à nha…..

 

Mi: Còn Tâm và Hải Yến thế nào?

 

Hải Yến: Dạ, ở nhà ít khi nào em cầu nguyện lắm….em chỉ cầu nguyện trước khi ăn cơm thôi à……

 

Mi: Còn Tâm thì sao….

 

Tâm: Dạ, (cười) khó nói quá à chị ơi…..

 

Mi: Vậy là từ giờ trở đi, các em và chị hãy bắt chước giống như Đaniên nha, chúng ta hãy siêng năng nói chuyện với Chúa, vì Ngài rất thích nghe em nói chuyện với Ngài lắm, và Ngài sẽ ban cho các em những gì các em cầu xin và Ngài cũng bảo vệ các em khỏi mọi nguy hiểm nữa…..Đồng ý không nào?

3 đưá: Dạ……

 

Tâm: Em xin hứa là từ nay em sẽ nói chuyện với Chúa nhiều hơn…

 

Yến: Em cũng vậy nữa chị…..

 

Tân: Mình đồng ý với các bạn…..

 

Mi: Giỏi lắm, chị mong là chị và các em sẽ thực hiện được điều này……Còn bây giờ thì thời gian của chúng ta đã hết, chúng ta phải tạm chia tay nhau tại đây…..Xin các em hãy cùng nhau học với chị câu Kinh Thánh ở trong sách: Thi Thiên 150:2 “hãy ngợi khen Ngài vì các việc quyền năng Ngài” xin mời các em cùng nhau đọc một lần nữa nào……..

Cảm ơn cám em rất nhiều…….

 

Chương trình măng non xin được tạm dừng tại đây, cảm ơn các em đã quan tâm theo dõi, mọi thư từ liên lạc hay các em có thắc mắc gì, xin hãy gửi thư vào địa chỉ email: vuian@hotmai.com hoặc các em có thể gửi thư đến địa chỉ được nêu ở cuối chương trình. Xin cảm ơn các em rất nhiều, xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại các em trong chương trình tuần sau…….


Họ và tên (*) Email (*)
Hiển thị email
Nội dung
 

Người đầy tớ tham lam Ông Ghêhaxi đã cho chúng ta thấy khi chúng ta tham lam thì...
Xa-chê tìm Chúa câu chuyện này nói về một người đàn ông mà chẳng có ai...
Chàng trai chăn cừu và gã khổng lồ Nếu các em muốn biết chàng trai khoẻ mạnh, khôn ngoan đó là...
Chiếc nôi trên dòng sông hãy lo lắng, chăm sóc em của mình như chị Miriam đã làm cho...
Người mù ở Bartimê Ông Bartimê rất là đau khổ khi không nhìn thấy được gì,...
Cô bé nô lệ Thật đó các bạn ơi, Đức Chúa Trời rất yêu chúng ta.
   Đăng nhập | Đăng ký