Tháp Vĩnh Cửu: Chương II - Một kẻ dại chợ

Chẳng còn nghi ngờ gì nữa! Chia xẻ Phúc âm cho hàng triệu người Tây Ban Nha không phải là chuyện đơn giản. Có những lúc tôi cảm thấy mình thật chăng có nghĩa lý gì như đã có lần cách đây nhiều năm trước, khi tôi ở trên Đại Tây Dương. Chuyến đi đó đưa tôi từ Southampton, Anh Quốc, sang thành phố New York. Lúc ấy tôi được mười bảy tuổi, tâm trạng chán nản. Tôi đã biết hết mọi ngóc ngách của con tàu Queen Mary. Chẳng còn chỗ nào nữa để chinh phục sau ba ngày ròng rã trên boong. Những tay vịn quanh thân tàu đã rào ngăn tôi như những chấn song nhà tù.

 

Bỗng nhiên có người đi ngang qua. Thân hình đồ sộ của ông khiến tôi phải chú ý, thế là tôi bước theo ông ta dạo quanh boong tàu. Bỗng ông ta quay lại nhìn tôi và hỏi: “Cậu muốn gì?”

 

Tôi sợ gần chết và đỏ mặt nhìn xuống, miệng lắp bắp: “Dạ, tôi chỉ xem ông thôi!”

 

Ngay tức khắc ông trở thành một người thực sự tuyệt vời đối với tôi. Ông khéo léo tạo sự thoải mái cho tôi khi bảo : “Được rồi, cứ đi bên tôi. Cậu không cần phải lẽo đẽo đàng sau như vậy.”

 

Chúng tôi nói chuyện về con tàu, về thời tiết, về đại dương, về con người, về thể thao. Và cuối cùng, chúng tôi cùng chơi bóng bàn trong phòng giải trí. Ông ta là người chơi bóng bàn giỏi nhất mà tôi từng gặp – và tôi bắt đầu hiểu ra khi khám phá rằng ông là nhà Vô địch Bóng bàn quốc gia của Ái Nhĩ Lan (Ireland).

 

Ông đề nghị: “Nếu cậu muốn xuống phòng tôi, tôi sẽ cho cậu xem cái này.”

 

Chán nản tan biến ngay khi tôi bước bên cạnh ông trong cảm giác tự hào vì mình đã làm quen được với người hành khách nổi tiếng nhất trên tàu!

 

Khi đã vào phòng, ông mở va-li, và kéo ra một quả cầu lớn bằng sắt có đính sợi dây xích. Tôi nhận ra đó là loại mà bạn cho xoay quanh bên trên đầu rồi thả cho bay.

 

“Tôi là nhà vô địch ném tạ xích Olympic thế giới,” ông vừa nói vừa trao cho tôi.

 

Tôi thở mạnh.

 

Ông thật tử tế với tôi. Nhưng ông trông như một con người thật vĩ đại, và tôi nhìn ông vô cùng kinh ngạc. Tôi thật hãnh diện có được người bạn mới như vậy. Nhưng ý nghĩ vênh vang đó tiêu tan khi tôi cảm nhận được Tiếng Nói bên trong tôi, bảo:

 

“Ta muốn con nói với người này. Ta muốn con nói với ông ta về Giê-xu Christ.”

 

Tôi khiếp sợ. Tưởng tượng một thằng nhóc chẳng ra gì lại đi bảo nhà vô địch lớn của thế giới thế này thế khác. Ý nghĩ đầu tiên của tôi là hoảng sợ. “Không, không được đâu. Con không làm được đâu.”

 

Nhưng Tiếng Nói bên trong vẫn tiếp tục và thầm lặng. Dù sợ phải nói nhưng tôi vẫn cho tay vào túi tìm cuốn Tân Ước tôi mang theo. Tôi biết mình phải cố gắng hết sức cho dù có tệ đi nữa. Ít ra tôi cũng có thể đọc Giăng 3:16 từ Kinh Thánh cho ông ta.

 

Giọng nói tôi nghe như vọng lại từ rất xa – như thể phát ra từ bên dưới của một trong những thuyền cứu hộ.

 

“Xin lỗi, thưa ông, tôi xin phép đọc cho ông một câu trong sách nhỏ này. Tôi biết ông bận lắm, nhưng . . . “

 

Ông ta theo dõi trong khi tôi đọc những lời quen thuộc: “Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời.”

 

Chẳng có cách nào biết được ông sẽ phản ứng ra sao. Khi tôi đọc xong, ông đặt bàn tay thật lớn trên vai tôi và nói: “Cám ơn, con trai. Con không biết được câu đó có ý nghĩa ra sao đối với ta đâu. Ta sẽ nhớ những điều con nói. Và này, người bạn của ta, đừng bao giờ sợ phải làm cho người khác điều mà con vừa làm cho ta đấy nhé.”

 

Khi còn bé, có nhiều lần tôi cảm nhận được Đức Chúa Trời bảo tôi làm chứng cho Ngài. Nhưng đến tuổi niên thiếu, tôi lý sự. Tôi nghĩ là mình không thể làm được. Phải có một cách nào khác – qua nhà truyền đạo, qua cha mẹ tôi, qua lớp Trường Chúa nhựt. Nhưng thưa Chúa, không phải qua cá nhân con. Con không làm được chuyện đó.

 

Nhưng Ngài không bao giờ buông tha tôi. Đức Chúa Trời liên tục kéo tôi trờ lại chỗ phải làm chứng cá nhân cho Giê-xu Christ. Sự kiện trên tàu thời niên thiếu đã khích lệ tôi. Chúa đã kiên trì dẫn tôi đến chỗ chấp nhận tầm quan trọng của việc nói cho người khác biết về tình yêu của Ngài.

 

Và tôi biết chắc rằng gánh nặng mà Ngài đặt trong lòng tôi về đất nước Tây Ban Nha cuối cùng cũng sẽ được khích lệ như vậy. Ngọn núi lù lù phía trước sẽ thực sự dời đi nếu tôi biết tin cậy và không sợ hãi.

 

Kỳ tới: Chương III: Cành cây bị uốn cong

 

Nếu các bạn muốn đọc các chương trước, xin liên hệ vuian@hotmail.com. Thân ái.

                                            

 


Họ và tên (*) Email (*)
Hiển thị email
Nội dung
 

Tháp Vĩnh Cửu: Chương XIII - Nước Đức đi đầu Các nhân viên giỏi giang của phòng soạn chương trình tại...
Tháp Vĩnh Cửu: Chương XII - Sẳn sàng đến Monte Carlo Trong năm xây dựng và chuẩn bị tại Monte Carlo, vợ chồng...
Tháp Vĩnh Cửu: Chương XI - Phép lạ tại MONACO tôi tự hỏi tại sao chúng ta lại thấy khó tin mỗi khi một...
Tháp Vĩnh Cửu: Chương X - Những thách thức mới Tiếp theo là giọng ba tôi: “Paul à, Đức Chúa Trời đã làm...
Tháp Vĩnh Cửu: Chương IX - Được thăng tiến
Tháp Vĩnh Cửu: Chương VIII - Đài tiếng nói Tangier Tôi thường thấy rằng Đức Chúa Trời sẽ đưa người tín đồ hầu...
   Đăng nhập | Đăng ký