Tháp Vĩnh Cửu: Chương XI - Phép lạ tại MONACO

Đến lúc này chúng tôi đã khám phá được rằng không bao giờ nên đặt câu hỏi: Tốn bao nhiêu? Đúng hơn phải hỏi: Đó có phải là ý muốn của Đức Chúa Trời không?

 

Tại Tangier chúng tôi cảm thấy mình đang ở tại nơi Đức Chúa Trời đã chọn, và Ngài cung ứng mọi nhu cầu cho chúng tôi từ lúc chúng tôi bắt đầu với một máy phát 2500 oát đã qua sử dụng cho tới giai đoạn cuối khi chúng tôi hoạt động với hai máy phát 10.000 oát. Dù có nhu cầu nào, chúng tôi cũng được cung ứng đầy đủ. Bây giờ trong việc ứng tiền trước tại Monte Carlo, chúng tôi cũng kinh nghiệm sự chăm lo cẩn thận như thế của Ngài cho mọi nhu cầu chúng tôi.

 

Hầu hết những định nghĩa về ý muốn Đức Chúa Trời đều có một cốt lõi chân lý bên trong. Một số người bảo rằng sự dẫn dắt của Ngài có thể được xác định qua hoàn cảnh, một số bảo là qua lời khuyên của những người tin kính, một số cho là qua chỉ dẫn của Thánh Kinh, còn số khác nữa thì bảo là qua những cơ hội rõ ràng đối với chúng ta.

 

Tất cả những ý trên đều đúng và tốt, nhưng chúng phải trở thành khuôn mẫu nếp sống Cơ-đốc hằng ngày của chúng ta. Tôi tin rằng mọi điều này đều là kim chỉ nam giúp chúng ta chọn một cung cách hành động. Nhưng chỉ khi nào chúng ta bằng lòng chọn sự dẫn dắt của Ngài – ngay trong quyết định nhỏ nhất mỗi ngày – thì  chúng ta mới tin tưởng tiến tới khi Ngài muốn chúng ta tiến, lúc phải đối diện một quyết định quan trọng. Nếu ngày nay chúng ta mở lòng ra đối với sự dẫn dắt của Ngài – cho dùng chúng ta có đang làm gì chăng nữa, thì ngày mai sẽ mở ra theo đúng với ý muốn Ngài dành cho chúng ta. Nếu hôm nay chúng ta ở trong ý muốn Ngài, thì ngày mai chúng ta cũng sẽ ở trong ý muốn ấy.

 

Vậy thì chẳng phải là hơi cả gan sao khi nói rằng: “Tôi tình cờ làm chuyện này” hoặc “Tôi tình cờ gặp người nọ, người kia”? Tôi tin rằng khi cuộc đời được Đức Chúa Trời quyết định, thì sự việc không xảy ra cách tình cờ ngẫu nhiên. Nếu chúng ta cẩn thận gặp Chúa tại nơi sâu kín của lòng mình, cầu xin Ngài dò xét chúng ta và hướng dẫn chúng ta, thì dường như đối với tôi, mọi việc xảy ra – nhữngg cơ hội đến với chúng ta – phải được nghiêm túc xem như là một phần của ý muốn Đức Chúa Trời. Nếu bạn có mặt tại một nơi nhất định nào đó, hoặc tình cờ gặp một ai đó, thậm chí nếu bạn đến một cửa hàng hoặc thực hiện một chuyến đi, mà tất cả mọi điều đó được thực hiện với lòng bạn mở ra cho Chúa, thì bạn cần tin rằng chính Ngài đang dẫn dắt bạn trong ý muốn Ngài.

 

Dĩ nhiên, chừng nào mà chúng ta còn chịu những hạn chế của đời sống trên trần gian thì điều này không hề đơn giản, vì Sa-tan cũng đang hành động; tôi biết như vậy. Nhưng tôi nói những điều này để chúng ta thấy rõ rằng một số hoàn cảnh xảy ra trong lúc chúng tôi tìm kiếm khắp châu Âu một nơi để phát thanh không hề ngẫu nhiên chút nào. Cũng giống như việc tôi bất chợt muốn viếng thăm Monte Carlo vào cái đêm mà tôi cùng với ba mẹ cầu nguyện tại Tangier. Tôi tin rằng Đức Chúa Trời hướng dẫn tôi theo hướng đó. Khi những cơ hội như vậy đến trước mắt chúng tôi, thì chúng tôi nghiêm túc xem xét: “Có thể đây là sự hướng dẫn của Đức Chúa Trời.” Khi những cánh cửa có vẻ như mở hoặc đóng, thì cách đơn giản là trở về với Lời của Ngài với thái độ cầu nguyện để biết chắc.

 

Ngày nay chúng ta quá thường xuyên nhắm mắt trước những cơ hội Ngài ban cho chúng ta, đặc biệt là nếu cơ hội đó có vẻ kỳ lạ, khó khăn hoặc khác thường. Đối với những tín đồ muốn làm việc với Đức Chúa Trời thì điều tối quan trọng là phải tiến tới khi Ngài ra chỉ thị.

 

Thách thức lớn lao trong hoạt động truyền giáo trước mặt chúng ta là làm sao nối kết lại những cánh tay và tấm lòng – để cùng thực hiện công việc. Chúng ta phải sống với ước ao lớn lao hơn, với khải tượng mở rộng hơn, nhận biết rằng tiềm năng là vô hạn khi chúng ta tận hiến cho Chúa Giê-xu Christ . Tôi thật sự tin rằng chúng ta hiện đang tụt lại phía sau. Chúng ta nói về “thời đại phản lực,” về những phép lạ của khoa học hiện đại, về những bước tiến dài kinh khủng trong mọi lãnh vực học hỏi, nhưng phương cách hiệu nghiệm nhất để người tín đồ tiến tới vẫn là hoàn toàn phó thác mình cho Chúa Cứu thế Giê-xu, dành cho Ngài toàn quyền sử dụng năng lực của chúng ta.

 

Ngày nay tôi đang trông mong một kỷ nguyên hoàn toàn mới trong hoạt động truyền giáo Cơ-đốc. Vì tương đối còn trẻ nên tôi sẽ không đánh bạo bảo cho người khác biết điều gì là đúng hoặc sai. Tôi nhìn thấy những con người tin kính, có kinh nghiệm sống với Đức Chúa Trời lẫn người ta, những bậc lãnh đạo Cơ- đốc vĩ đại, và tôi không thể mạo muội nói với họ nên hoặc không nên làm những gì. Nhưng tôi vẫn tin rằng đã đến lúc chúng ta phải thôi sống với tình trạng chậm chạp trong công tác truyền giáo hải ngoại, và trong mọi lãnh vực hoạt động Cơ đốc. Nhiều phương pháp mà chúng ta hiện đang sử dụng đã quá lạc hậu.

 

Sứ điệp không bao giờ thay đổi từ thế kỷ này sang thế kỷ khác. Chúng ta vẫn phải tiếp tục chịu khó đi đến các làng mạc, mặt đối mặt gặp gỡ dân chúng, thành lập Hội thánh địa phương. Nhưng chúng ta cũng cần nắm bắt khải tượng là mình hiện đang bị tụt hậu – từng ngày, từng tuần, từng tháng, từng năm. Phát thanh Cơ- đốc không phải là giải đáp duy nhất. Đó chỉ là một phần nhỏ trong toàn bộ hoạt động truyền bá Phúc âm – gồm phát thanh, sách báo, thính thị, hàng không truyền giáo, biên dịch, giáo huấn theo chương trình, tất cả đều là những cách mới nhờ đó chúng ta có thể tiến ra theo tỉ lệ hình học. Chúng ta cần một khải tượng đổi mới liên tục về phương cách đến với người khác. So với những tiến bộ của thế giới thì tập thể Cơ-đốc đang lê bước với tốc độ của loài ốc. Tôi phải nói rõ rằng chinh phục người khác cho Đấng Christ sẽ đòi hỏi cả hai phương pháp, tiếp xúc cá nhân và truyền thông đại chúng.

 

Tiến sĩ. V. Raymond Edman, nguyên viện trưởng đáng kính của trường Wheaton College, thường nói với chúng tôi trong những buổi nói chuyện ở nhà nguyện: “Đừng bao giờ nghi ngờ như thể đang ở trong bóng tối điều mà Đức Chúa Trời đã nói với bạn giữa ban ngày.” Đôi khi tiếng nói có thể lặng im, gần như lịm tắt, và chúng ta sẽ bắt đầu nghi ngờ.

 

Một khi Đức Chúa Trời đã làm sáng tỏ một điều gì đó cho chúng ta, thì điều quan trọng là chúng ta phải vững vàng tiến tới, không để cho những cái ngẫu nhiên và lệch lạc trên đường đi ngăn cản chúng ta hoặc khiến chúng ta nhảy chệch khỏi đường chính theo cách này hay cách khác. Cả cuộc đời chúng ta đều ở trong quyền năng gìn giữ của Ngài. Vâng, những kinh nghiệm thăng trầm đều là chuyện thường tình đối với đa số Cơ-đốc nhân. Nhưng có lẽ Đức Chúa Trời nhìn sự việc thiên nhiều hơn theo chiều hướng: “Ta đã xếp đặt các ngôi sao; đã giữ trái đất trong lòng bàn tay ta; vậy thì tại sao con người nhỏ bé lại không để cho ta hướng dẫn họ luôn nhỉ?” Quả là một lầm lẫn thực sự, một lệch lạc thực sự khi ngày thì cho rằng đời sống đức tin diễn ra thật kỳ diệu, ngày thì cho rằng nó là một thất bại khủng khiếp.

 

Đúng thế, đã có những hoàn cảnh hay thay đổi trên đường tiến của chúng ta, và có lẽ sẽ luôn luôn như vậy, nhưng Đức Chúa Trời thì không hề thay đổi. Đó là lý do khiến tôi tin chắc rằng điều quan trọng nhất trong đời sống Cơ đốc là nhờ cậy Ngài – cho dù vấn đề, hoặc quyết định, hoặc khủng hoảng, có lớn hoặc nhỏ đến đâu cũng vậy. Đó là chìa khóa của nếp sống kiên định, của một chức vụ kiên định.

 

Chính là nhờ phép lạ của Đức Chúa Trời mà Chương trình Phát thanh Xuyên Thế giới đã đến được với châu Âu. Cho mãi đến thời gian tương đối gần đây, châu Âu có rất ít hoạt động phát thanh Phúc âm. Hệ thống phát thanh công cộng tại nhiều nước không xét đến việc cho các nhóm tư nhân hoặc cá nhân mua giờ phát thanh, dù họ có dành một khoảng thời gian phát thanh miễn phí cho các Giáo hội chính thức. Luật pháp của nhiều nước cũng không cho phép lập các đài tư nhân. Người phục vụ Phúc âm ở bất cứ nước nào tại châu Âu cũng lắc đầu nói: “Chúng tôi nghe nói ở Mỹ các mục sư có những chương trình phát thanh, nhưng ở đây thì chúng tôi không được như vậy.”

 

Đó chính là bức tranh mà Đức Chúa Trời đã ghép Chương trình Phát thanh Xuyên Thế giới vào. Người ta khó mà tin được. Khi chúng tôi nói chuyện với các viên chức tại Monte Carlo, họ hỏi chúng tôi: “Các ông sẽ phát thanh cái gì?”

 

“Những thông điệp từ Kinh Thánh . . . âm nhạc hay . . .” - tôi đáp.

 

“Vậy thì cũng được,” - họ nói, trước sự kinh ngạc của tôi.

 

“Chúng tôi có thể dùng thứ tiếng nào?”

 

“Các ông muốn nói tiếng nào cũng được.”

 

Việc ba tôi dọn tới Beatenberg, Thụy sĩ, trở thành cơ hội tuyệt diệu để ông gặp gỡ giới lãnh đạo Cơ-đốc từ khắp châu Âu, những thuộc viên Hội thánh bản địa mà ông có thể chia xẻ về những khả năng lớn lao trong việc khuếch đại lời chứng Phúc âm trong xứ của họ qua phương tiện phát thanh. Như đã đề cập trước đây, toàn bộ các phân ban tiếng Đức, tiếng Pháp, tiếng Nam tư, và tiếng Ru-ma-ni của chúng tôi đều bắt nguồn từ các cuộc tiếp xúc hiệu quả do ba tôi thực hiện được trong thời gian tương đối ngắn mà một văn phòng chúng tôi được đặt tại trung tâm hội nghị Thánh Kinh tầm cỡ đó.

 

Tôi tin rằng Đức Chúa Trời hành động qua cá nhân – những người nam, người nữ tận hiến cho Ngài. Tôi tin chắc rằng Ngài đặt gánh nặng giúp đỡ vào lòng của những cá nhân, vào một thời điểm đặc biệt, vì một lý do đặc biệt. Suốt thời gian ở Beatenberg, Đức Chúa Trời cảm động  người này người kia, dấy họ lên để tập họp những người khác chung quanh họ. Đây chính là cách mà ý tưởng về Đài Phát thanh Xuyên Thế giới sống dậy giữa vòng giới lãnh đạo Tin lành tại châu Âu và khởi sự chuyển động. Căn nguyên mỗi lần mở rộng của chúng tôi đều bắt đầu với một cá nhân do Đức Chúa Trời đưa đến với chúng tôi.

 

Luôn luôn là do Đức Chúa Trời mở cánh cửa, dấy con người lên, thu hút tiền bạc vào. Đôi lúc, một bước kế tiếp được mở ra, không phải khi chúng tôi làm một việc gì đó, mà là khi chúng tôi không làm những việc nào đó. Chúng tôi đã gắng sức sẵn sàng tiến tới và làm công tác trước mắt, nhưng chúng tôi cũng học tập trông mong rằng khi chúng tôi chờ đợi thì sẽ thấy Ngài hành động. Nhiều lần tôi đã cảm thấy giống như Môi-se, giơ tay lên được là nhờ có A-rôn và Hu-rơ. Những con người được Đức Chúa Trời cảm động tại nhiều nước khác nhau đã thực sự nâng đỡ chúng tôi. Và họ vẫn tiếp tục đứng cùng với chúng tôi, bất chấp mọi khó khăn.

 

Ngoài những cuộc đời được thay đổi như là kết quả đều đặn của những chương trình phát thanh, thì phước hạnh lớn nhất đối với tôi qua toàn bộ công việc chính là chứng cớ về những con người đứng lên để đáp ứng nhu cầu thuộc linh của đồng bào mình. Đáp ứng của họ không dựa vào điều mà chính cá nhân họ sẽ thu lại được, vì mỗi lần như vậy họ đều hiểu mình phải hi sinh. Họ là những người không chỉ biết rằng Chúa Giê-xu Christ là thật, mà còn để Ngài làm Chúa của mình. Cho nên có nhiều lần tôi đã sai lầm khi ra đi chọn người cho công việc; nhưng Đức Chúa Trời lúc nào cũng có con người thích hợp cho chúng tôi đúng vào thời điểm của Ngài.

 

Cách phát triển của công việc tại Monte Carlo thật lạ lùng – phép lạ này theo sau phép lạ khác. Trước hết, miền Cote d’Azur xinh đẹp – sân chơi của giới quý tộc, khu nghỉ mát nổi tiếng về cờ bạc – dường như khó có thể là trung tâm cho chức vụ rao giảng Phúc âm. Mọi việc có vẻ xa vời, bất khả thi. Chúng tôi không thấy có nguồn thu nhập nào khi bắt đầu nói chuyện với ban điều hành đài Phát thanh Monte Carlo. Chúng tôi nhìn quanh mình, một lãnh địa với hoa giấy, hoa cẩm chướng, cây cối, cùng những khóm hoa, nhìn sòng bạc nổi tiếng, và lấy làm lạ là tại sao mình lại có mặt ở đây. Lý do duy nhất chúng tôi xúc tiến chỉ là vì chúng tôi tin rằng đây chính là điều Đức Chúa Trời muốn được thực hiện ở đây. Vì thế chúng tôi trông đợi Ngài sẽ vận hành nó.

 

Chúng tôi thấy chứng cớ đầu tiên về điều này ngay trong phép lạ ngân phiếu 83.000 Mỹ kim, do các bạn Na Uy dâng vào việc đăt cọc. Nhưng vẫn còn năm lần chi trả nữa, xấp xỉ 83.000 Mỹ kim mỗi lần, thanh toán trong vòng chưa tới một năm. Chỉ nghĩ  tới những món tiền khổng lồ đó thôi cũng đủ choáng váng rồi.

 

Lần chi trả 83.000 Mỹ kim thứ nhì dường như còn khó thực hiện hơn lần đầu nữa. Chúng tôi mường tượng mình phải có tiền mặt tại văn phòng ở New Jersey vào khoảng trưa một ngày nào đó để chuyển sang ngân hàng Monte Carlo vào trưa hôm sau, khi tới kỳ hạn. Đây là hạn chót ngân hàng định cho tôi để thỏa thuận có thể hiệu lực đúng thời hạn. Chúng tôi đã cầu nguyện nhiều cho việc này; nhiều bạn hữu quan tâm đã gửi quà tặng. Nhưng khi kiểm lại tổng số tiền vào buổi sáng ngày cuối cùng, chúng tôi thấy còn thiếu 13.000 Mỹ kim so với số tiền phải trả. Toàn thể nhân viên đã gặp nhau trước văn phòng tại trụ sở ở Chatham, New Jersey. Tất cả chúng tôi đứng loanh quanh, nhắc lại phép lạ 70.000 Mỹ kim đã được rót vào. Ngay cả trước khi mở thư buổi sáng, chúng tôi cầu xin Đức Chúa Trời làm một việc gì đó – chúng tôi trình bày nhu cầu rất cụ thể trước mặt Ngài. Đó là buổi cầu nguyện tin cậy với đức tin chân thật. Là Cơ-đốc nhân, chúng ta cần nhớ rằng Đức Chúa Trời không phải là điều gì đó xa vời, hoặc do tưởng tượng. Chúng ta có thể đem những tình huống có thật đến cho Ngài. Ngài là một Đấng – Ngài thực sự quan tâm.

 

Chúng tôi cầu nguyện rồi sau đó thư ký mở thư. Thình lình cô ta la lên.

 

“Xem cái gì đây này!”

 

Trong một phong bì đơn giản với chỉ một con tem thường, cô ta thấy có ngân phiếu 5.000 Mỹ kim. Sau đó tất cả chúng tôi đều tin sẽ còn có chuyện khác nữa xảy ra.

 

Buổi sáng trôi qua. Thư từ đã mở hết và phân loại cả rồi, nhưng không có thêm món quà nào. Đã 11 giờ 30, nên tôi nói với những nhân viên chung quanh mình: “Thôi thì bây giờ tôi phải đi ngân hàng, nếu không thì lỡ việc.”

 

Không đóng được lần này là bị phạt nặng – phải trả thêm một khoản mười phần trăm số tiền phải đóng. Càng nghiêm trọng hơn nữa, tôi nghĩ tới điều khoản được ghi trong hợp đồng, đó là bất cứ khi nào tiền trả không đúng hạn, thì đài Monte Carlo sẽ có quyền hủy bỏ toàn bộ hợp đồng.

 

Khi tôi lên xe để đi ngân hàng thì còn thiếu 8.000 Mỹ kim. Trên đường, tôi gặp một trong những nhân viên của chúng tôi đang đi bộ trên phố. Khi anh vẫy tay, tôi tấp vào lề đường.

 

Anh nói: “Đây có một thư tôi mới lấy ở bưu điện, chẳng còn gì khác.”

 

Tôi nhét vào túi quần rồi tiếp tục lái tới ngân hàng. Sau khi đậu xe, tôi rạch mở phong bì. Tôi khó tin điều mình thấy – thêm một ngân phiếu 5.000 Mỹ kim khác.

 

Ông giám đốc cùng với hai viên chức ngân hàng đã từng biết rõ vụ giao dịch TWR của chúng tôi gặp tôi khi tôi bước vào. “Mọi việc sao rồi?”

 

“Khá tốt” - tôi nói, căn cứ vào chuyện kỳ lạ cũng như số tiền của hai tấm ngân phiếu, và tự hỏi điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

 

Ông giám đốc mỉm cười hơi chế giễu: “Tốt lắm, nhưng rất tiếc là anh sẽ không giải quyết được vụ giao dịch này, vì anh vẫn còn thiếu 13.000 Mỹ kim.”

 

“Ồ không, thưa ông, không phải vậy” - tôi vội giải thích. “Chúng tôi chỉ thiếu 3.000 Mỹ kim. Tôi có hai ngân phiếu vừa nhận được sáng nay – mỗi tấm 5.000.”

 

Mấy người đó há hốc miệng. “Lạ lùng thật!” Họ hầu như không tin được. Họ cũng hồi hộp gần như tôi. Chúng tôi có gần đủ tiền rồi. Mấy người họ bây giờ đều cố gắng nghĩ ra cách nào đó để bù thêm con số còn đang thiếu tương đối nhỏ nhoi đó.

 

“Chúng tôi không biết tính sao đây! Chỉ còn thiếu bấy nhiêu thôi mà lại không giải quyết được khiến chúng tôi cũng thấy lạ.”

 

Chẳng biết nói gì, tôi nhún vai và nói: “Tôi tin chắc chắn sẽ có cách mà.”

 

Vào lúc này chúng tôi đang ở trong văn phòng giám đốc, và điện thoại reo. Ông giám đốc suýt đánh rơi điện thoại. Sau đó ông gác lại ống nghe lên máy rồi nhìn tôi với vẻ không tin: “Làm sao trên đời lại có chuyện này được?”

 

“Sao, ai vậy?” - tôi cố lắp bắp.

 

“Western Union, tiến sĩ Reed ạ. Một điện tín vừa mới tới, nạp thêm vào tài khoản của Đài Phát thanh Tin Lành Xuyên Thế giới tại Công ty Tín dụng Chatham đây – số số tiền 3.000 Mỹ kim.”

 

Ông hạ giọng ở cuối câu, cho nên con số đó hầu như do tôi tưởng tượng ra chứ không phải do tôi nghe ông nói. Rồi ông tiếp, khi ngồi ngay lại trên ghế, và nhìn thẳng vào tất cả chúng tôi: “Tôi thực muốn biết được ai đã gửi tiền!”

 

Tôi nói nho nhỏ, như thể với chính mình: “Vâng, tôi biết ai gửi. Chính Đức Chúa Trời gửi!”

 

Ông nghiêng qua bàn về phía tôi: “Anh nói ai?”

 

Vẫn lắc đầu, tôi lặp lại: :”Chính Đức Chúa Trời gửi.”

 

Ông ta vẫn chưa hiểu. “Tôi chưa nghe rõ. Người đó tên gì?”

 

Lần này tôi quay sang ông, và cố tình chậm rãi nhắc lại: “Đức Chúa Trời Toàn năng đã gửi.”

 

Bây giờ đến lượt ông giám đốc ngân hàng lắc đầu, và nói hầu như không nghe được: “Vâng, tôi tin là anh đúng.”

 

Vào lúc này phép lạ lớn lao đã hoàn toàn rõ ràng trong tâm trí tôi. Tôi đứng dậy la to:”Thưa quí vị, tôi biết là mình đúng.”

 

Mắt ông rưng rưng lệ khi ông xua đi thái độ không tin của mình, miệng lẩm bẩm: “Điều này lạ thật. Hoàn toàn kỳ lạ.”

 

Đúng là kỳ lạ. Khi chúng tôi bàn về 83.000 Mỹ kim thì nó có thể đã là 83.000.000 hoặc 40.000 hoặc 117.000. Chúng tôi chẳng có đồng nào cả. Nhưng số tiền là 83.000. Và đây chính xác số là số tiền cần phải thanh toán. Không thừa, không thiếu!

 

Lúc này thì chúng tôi được tự do nói cho mọi người biết nhu cầu theo đủ mọi cách. Mặc dù chính sách tài chánh riêng của ba tôi là tin cậy Chúa mà không nói cho ai cả, nhưng cả hai chúng tôi đều tin rằng trong công việc Chúa, thì người khác cũng cần được biết sự việc diễn tiến ra sao, họ muốn biết tiến bộ thế nào, họ muốn dự phần trong các nhu cầu.

 

Truyền giáo thời hiện đại có vẻ như phóng tới trước để thách thức các Hội thánh dâng hiến nhiều hơn trước đây. Giới trẻ đặc biệt cảm thấy hứng khởi vì phương tiện truyền thông đương thời. Chúng tôi tin Đức Chúa Trời đang đòi hỏi chúng ta tiến vào các phương tiện hiện đại khi chúng được hoàn thiện – không phải để thế chỗ cho mọi phương cách truyền giáo truyền thống, mà là để hỗ trợ thêm. Chúng ta cần phải sẵn sàng ra đi để bước vào khải tượng thực sự khi Đức Chúa Trời mở cửa. Là Cơ-đốc nhân, chúng ta không được sợ cái mới, cái lạ khi đi vào những lãnh vực chưa quen thuộc. Một Hội thánh, vẫn đang dâng 55.000 Mỹ kim mỗi năm cho việc truyền giáo, đã cảm động khi nghe về điều có thể thực hiện được qua việc phát thanh, nên đã hứa dâng thêm 8.000 Mỹ kim nữa trong một buổi nhóm ngày Chúa nhật. Chúng tôi không năn nỉ hoặc xin xỏ, nhưng chúng tôi tin rằng người khác phải được có cơ hội cùng đứng với chúng tôi. Và khi dự án Monte Carlo tiến hành, thì sự giúp đỡ tiếp tục đến với chúng tôi từ mọi phía.

 

Một số chương trình phát thanh nổi tiếng ở Mỹ và tây Âu đã quan tâm đóng góp nhiều số tiền khác nhau để cùng chia xẻ chi phí phát thanh với chúng tôi. Các chương trình như “Trở Về Với Thánh Kinh,” “Giờ Quyết Định,” “Giờ Phục Hưng Kiểu Truyền Thống,” “Giờ Ánh Sáng Và Sự Sống,” “Giờ Thờ Phượng,” cùng nhiều chương trình có uy tín đã trả trước những khoản tiền lớn giúp chúng tôi hoàn thành những nghĩa vụ nặng nề suốt một năm chuẩn bị trước khi thực sự phát sóng. Trong buổi đầu phát thanh, nhiều chương trình trong số này đã tự mình đứng ra hoạt động bằng đức tin.

 

Nguồn tài chánh vào bằng nhiều cách – từ châu Âu cũng nhiều gần như từ Mỹ. Cá nhân có, tập thể Hội thánh có. Và rồi có những khoản cho vay, đa số về sau biến thành quà tặng. Chúng tôi cảm nhận được một cơn sóng lớn phước hạnh. Tính chân thật của chương trình phát thanh cùng với niềm tin rằng châu Âu đang rất cần Phúc âm đã thu hút sự chú ý của tín đồ khắp nơi, nam cũng như nữ. Chúng tôi chỉ nói với họ về những gì có trong lòng mình, và họ đã nắm bắt được khải tượng rồi bước ra cùng đứng với chúng tôi.

 

Các anh em người Đức đặc biệt sẵn sàng đảm nhận phần quan trọng trong việc tài trợ cho chương trình phát thanh hướng về các nước đằng sau Bức Màn Sắt. Ba tôi đã gặp Hermann Schulte tại Thụy Sĩ một tháng trước khi hợp đồng dự kiến với Monte Carlo được chấp thuận. Họ bàn về hợp đồng đó rồi cùng cầu nguyện – hai vợ chồng ông với ba tôi. Ông yêu cầu chúng tôi đánh điện cho ông biết ngay khi ký xong hợp đồng, và ông sẽ đi vận động ủng hộ chúng tôi. Ông tin rằng mình có thể thu hút sự quan tâm của các tín đồ nặng lòng về truyền giảng – những doanh nhân cùng giới lãnh đạo Hội thánh tại Đức. Nghe thật tuyệt và chúng tôi rất tin tưởng ông, dựa vào sự hỗ trợ thành công của ông cho công việc tại Tangier. Nhưng tôi không thể không thắc mắc về khả năng thực hiện của ông, về mức độ mà ông  có thể làm. Không có tiền lệ đối với người Âu châu trong việc đóng góp hỗ trợ một đài phát thanh Phúc âm toàn thời gian, bởi lẽ hiện chẳng có đài nào khác ở đó. Hermann Schulte cùng những người ông liên lạc đều hứa hỗ trợ thật nhiều cách thường xuyên. Khi họ nhận ra mình đã hứa nhiều quá, thì họ bắt đầu lo. Thật ra, cứ mỗi hai tháng, khi tới ngày phải đóng tiền, thì họ lại lo lắng và cầu nguyện. Nhưng Hermann Schulte là người của Đức Chúa Trời tại Đức, và mọi người bắt đầu nói: “Công việc này là làm cho chúng ta! Nó sẽ giúp rao giảng Phúc âm thêm cho nhiều đồng bào chúng ta. Chúng ta cần ủng hộ công việc này và hổ trợ họ.” Trước khi mọi thiết bị phát thanh được hoàn chỉnh, người Đức đã gom được trên một phần tư triệu Mỹ kim một cách khó tin cho những chương trình phát thanh Phúc âm mới mẻ này.

 

Tinh thần truyền giáo dường như xoay chuyển theo hình vòng tròn. Tại Đức, Cơ đốc nhân rất nôn nóng xúc tiến làm một việc gì đó để tiếp xúc được càng nhiều đồng bào càng tốt. Tội ác của chế độ Đức quốc xã và cuộc tàn sát quy mô người Do Thái đặc biệt khiến họ thấy cần phải sống với Đức Chúa Trời. Một khi đã gặp Cứu Chúa, họ nôn nóng muốn làm tất cả trong khả năng của mình để bày tỏ Chúa Giê-xu Christ cho người khác.

 

Tôi kinh ngạc khi nhìn lại những tháng ngày lạ thường đó. Mỗi khoản tiền trong sáu kỳ trả góp đều xuất hiện qua một phép lạ thực sự. Thí dụ, có một kỳ trả góp, kỳ thứ ba, cần khoản tiền nhiều hơn các lần khác, lên đến 93.000 Mỹ kim. Khi mỗi số tiền được rót vào cho kỳ thanh toán này, thì chúng tôi gửi ngay đến ngân hàng Barclay’s Bank để đưa dần vào tài khoản của chúng tôi, thay vì chờ gom đủ nguyên một cọc.

 

Mọi việc có thể làm đều đã xong. Nhiều cá nhân đã dâng hiến. Những món tiền khổng lồ đến từ châu Âu – phần lớn từ Tây Đức, bằng đồng mác Đức. Nhưng khi tính toán lại, vào chiều hôm trước kỳ hạn phải đóng, chúng tôi còn thiếu 1500 Mỹ kim. Thật quá gần số đang cần! Thế nhưng chúng tôi không thấy mình có thể làm gì thêm được nữa.

 

Sáng hôm sau tại Barclay’s Bank, người phụ trách tài khoản chúng tôi nói: “Chẳng có khoản tiền nào khác rót vào. Nhưng xin ông cảm phiền vài phút, tôi muốn tính lại xem.”

 

Người ấy quay lại với nụ cười khó hiểu: “Ông có đủ rồi!”

 

Tôi hỏi: “Anh nói sao, chúng tôi có đủ ư?”

 

“Chắc ông không bao giờ tin đâu, nhưng giá trị của đồng mác Đức tăng vọt kể từ lúc chúng tôi tính tổng số tiền hôm qua – cộng thêm được cho ông chính xác 1500 Mỹ kim sai biệt!” Anh ta chỉ vào con số trên tờ giấy đang cầm. “Vậy là nâng tài khoản của ông lên tới 93.000 Mỹ kim!”

 

Đối với tôi đây là một phép lạ khác. Trong lúc tôi nghiêng mình tới trước để nắm bắt sự việc, tôi tự hỏi tại sao chúng ta lại thấy khó tin mỗi khi một chuyện như vậy xảy ra? Tôi nghĩ lại thời thơ ấu của mình và với căn nhà nhỏ hai phòng tràn ngập thực phẩm tại Nyack. Tôi không thể hiểu nổi các phép lạ của Đức Chúa Trời. Thậm chí với những chứng cớ đáng kinh sợ như vậy đan kết qua kinh nghiệm cá nhân, tôi phải công nhận rằng đức tin của tôi yếu ớt. Nan đề cùng thử thách xảy đến, thế là tôi quên ngay rằng chúng ta có một Đức Chúa Trời lắng nghe và chuẩn bị điều tốt nhất cho chúng ta. Nhưng biết Đức Chúa Trời tức là nhớ lại những ơn lành trước đây của Ngài và biết Ngài có thể làm dư dật trổi hơn mọi điều chúng ta cầu xin, hoặc thậm chí suy tưởng. Dầu sao thì chính Đức Chúa Trời vẫn điều khiển công việc này kể từ ngày Ngài hướng dẫn tôi đến Tây Ban Nha cách miễn cưỡng vào năm 1948. Và Ngài vẫn là chuyên gia làm phép lạ kể từ khi tạo lập thế gian.

 

Kỳ tới:     Chương XII: Sẳn sàng đến Monte Carlo

 

Nếu các bạn muốn đọc các chương trước, xin liên hệ vuian@hotmail.com. Thân ái.

 

 

 

 


Họ và tên (*) Email (*)
Hiển thị email
Nội dung
 

Tháp Vĩnh Cửu: Chương XIII - Nước Đức đi đầu Các nhân viên giỏi giang của phòng soạn chương trình tại...
Tháp Vĩnh Cửu: Chương XII - Sẳn sàng đến Monte Carlo Trong năm xây dựng và chuẩn bị tại Monte Carlo, vợ chồng...
Tháp Vĩnh Cửu: Chương X - Những thách thức mới Tiếp theo là giọng ba tôi: “Paul à, Đức Chúa Trời đã làm...
Tháp Vĩnh Cửu: Chương IX - Được thăng tiến
Tháp Vĩnh Cửu: Chương VIII - Đài tiếng nói Tangier Tôi thường thấy rằng Đức Chúa Trời sẽ đưa người tín đồ hầu...
Tháp vĩnh cửu: Chương VII - Trở lại khu rừng thông “Điều quan trọng không phải là chúng ta đã bỏ ra bao nhiêu...
   Đăng nhập | Đăng ký