Tháp Vĩnh Cửu: Chương XIII - Nước Đức đi đầu

Nước Đức, sau khi đảm nhận việc ủng hộ tài chánh to lớn cho các chương trình phát thanh riêng của mình, lại bắt đầu quan tâm đến người dân của những nước khác. Tín đồ người Đức đã sớm tài trợ những chương trình phát thanh truyền giáo cho Tây Ban Nha, Trung Đông và các nước chư hầu của Liên Xô.

 

Hermann Schulte, người ngay từ buổi đầu đã mang gánh nặng truyền giảng Phúc âm qua phát thanh, vẫn luôn tỏ ra là đầu tàu. Vốn là một doanh nhân tài ba, ông không chỉ điều hành doanh nghiệp riêng mà còn mở một hiệu sách Cơ-đốc cùng một cơ sở in ấn. Điều này cho ông có cơ hội trở thành nhà sản xuất băng đĩa Phúc âm đầu tiên – nay lớn nhất – tại Đức. Ông bị cuốn hút vào toàn bộ chuỗi sự kiện mới mẻ này đến nỗi gần như buông lỏng việc kinh doanh riêng, hầu làm sao cho những phương tiện chia xẻ đức tin mới mẻ này được thành công. Là con người rất có tài, rất sâu sắc về thuộc linh, và là thành viên của nhóm Plymouth Brethren, ông cũng là chứng nhân ngay tại gia đình mình. Ông sốt sắng hướng dẫn gia đình đọc lời Đức Chúa Trời và cầu nguyện, không chỉ trước mỗi bữa ăn, mà còn thường xuyên sau đó nữa.

 

Dâng hiến một phần thời gian đáng kể mà không hề hưởng thù lao, ông Schulte đã tổ chức ban Phát thanh xuyên Thế giới tiếng Đức tại Wetzlar, Đức Quốc. Bằng cách kể lại câu chuyện phát thanh cho các cá nhân tín đồ, cho các Hội thánh, cho bất cứ ai chịu lắng nghe, dần dần ông đã thu hút được sự quan tâm, lời cầu nguyện, quà tặng, cũng như sự phục vụ của một nhóm ngày càng nhiều tín đồ người Đức.

 

Một trong những thanh niên Đức đã giúp ông Schulte là Helmut Gaertner, người phụ trách lực lượng nhân sự tại văn phòng ở Wetzlar trong nhiều năm. Vốn là thành viên trong ban phụ trách ở Tangier, Helmut đã học tiếng Tây Ban Nha thật thành thạo và muốn làm việc trong ban tiếng Tây Ban Nha. Tuy nhiên, khi ông Schulte bắt đầu ban tiếng Đức, thì ông hỏi chúng tôi có nghĩ đến việc gửi Helmut Gaertner về giúp ông hay không.

 

Thật khó diễn đạt bằng lời toàn thể chuỗi sự kiện đã dẫn Helmut trở về quê hương, bởi lẽ nó gồm cả sự dẫn dắt qua điều rõ ràng là một bi kịch mà chúng tôi không bao giờ có thể hiểu hết được với khả năng lý luận hữu hạn của mình. Helmut có cô vợ trẻ xinh đẹp đột ngột qua đời khi sinh con đầu lòng. Chúng tôi cảm thấy đây hoàn toàn là bi kịch đối với anh, và chúng tôi cùng chia xẻ với anh trong nỗi mất mát đó. Chị là một thiếu nữ tận hiến tuyệt vời và chẳng ai trong chúng tôi có thể hiểu nổi vì sao chị lại được cất đi quá nhanh như vậy.

 

Vào lúc chị qua đời tại Tangier, dường như việc gửi Helmut về lại Đức ít ra vài tháng, là điều nên làm. Anh không bao giờ tránh né nhiệm vụ – anh không chỉ sẵn sàng ở lại tại trụ sở đài “Tiếng Nói Tangier,” mà còn tỏ ra muốn tiếp tục làm việc. Nhưng chúng tôi vẫn cảm thấy anh nên về quê hương ở với song thân một thời gian – để được thư thả và dần thích ứng với sự mất mát lớn vừa qua. Đúng ngay vào thời gian phục hồi đó tại Đức mà Hermann đã xin chúng tôi cho sử dụng Helmut.

 

Và, thật bất ngờ, Helmut Gaertner, như là cánh tay mặt của Schulte, đã trở thành nhân tố then chốt cho toàn bộ sự phát triển ban tiếng Đức. Sau đó, Đức Chúa Trời cho anh một thiếu nữ xinh đẹp khác làm vợ, đồng thời là phụ tá trung thành của anh trong công việc tại Đức. Ban tiếng Tây Ban Nha tiếp tục phát triển kỳ lạ tại Tangier dưới sự lãnh đạo của Miguel và Maria Valbuena người Tây Ban Nha.

 

Helmut Gaertner dự phần quan trọng trong việc quảng bá và cổ động thính giả cho Đài Phát thanh Xuyên Thế giới trên khắp xứ sở của mình. Người kế nhiệm anh, Wilfried Mann, một giám đốc doanh nghiệp, hằng tháng (kể từ năm 1967) phải xử lý số tiền 40.000 Mỹ kim từ các thính giả tự chế góp phần hỗ trợ tài chánh để phát thanh Lời Đức Chúa Trời cho đồng bào mình. Vốn bản thân làm việc chăm chỉ, ông phụ trách một đội ngũ mạnh gồm bốn mươi bốn nhân viên làm việc toàn thời gian.

 

Không có nơi nào tôi thấy được cách Đức Chúa Trời chuẩn bị những kẻ Ngài lựa chọn cho chức vụ Phát thanh Xuyên Thế giới rõ hơn là trong đời sống của vị giám đốc chương trình ban tiếng Đức. Vào cuối Thế Chiến II, một thanh niên tên Horst Marquardt, sống ở vùng Đông Đức, trở thành người hăng say nghiên cứu Kinh Thánh. Anh tin nhận Chúa Cứu Thế. Ngay sau đó anh tìm đường sang Tây Đức. Về sau anh được thụ phong tại một nhà thờ Tin lành Giám lý và trở thành mục sư tại Berlin. Về sau nữa, anh sang Vienna, nước Áo, làm giáo sĩ.

 

Trong chuyến viếng thăm Vienna năm 1957, ba tôi gặp Marquardt, và anh tỏ ra rất quan tâm đến chức vụ phát thanh của chúng tôi. Năm 1960, anh gia nhập Evangeliums Rundfunk, tức ban tiếng Đức, nơi những tài năng xuất sắc của anh được Đức Chúa Trời đại dụng và ban phước.

 

Các nhân viên giỏi giang của phòng soạn chương trình tại chi nhánh Wetzlar làm ra nhiều tiết mục đa dạng – từ sứ điệp truyền giảng, bài giảng, các vở kịch Cơ-đốc, chuyện tích, cho đến các chương trình thanh niên, thiếu nhi, giải đáp thắc mắc – tất cả nhằm giúp tạo và duy trì một tập thể đông đảo thính giả giữa vòng dân tộc Đức, cả Đông lẫn Tây. Khởi đầu bằng cách cam kết tài trợ chi phí phát sóng ba chương trình, nhóm hoạt động tại Wetzlar đã tiếp tục gây quĩ tài trợ cho mười lăm chương trình phát thanh truyền giáo mỗi tháng. Phần lớn những chương trình này được phát sang các nước sau Bức Màn Sắt, bằng nhiều thứ tiếng khác nhau.

 

Ông Schulte báo cáo: “Chính từ vùng Đông Đức mà chúng tôi nhận được khích lệ nhiều nhất cho chức vụ bằng tiếng Đức. Dân chúng ở đó tỏ ra vô cùng biết ơn qua từng sứ điệp phát thanh và kể lại nhiều cuộc đời được thay đổi. Có một lần chúng tôi muốn xác định mức hiệu quả của giờ phát thanh trưa thực sự ra sao, để xem thử có nên tiếp tục hay không. Chỉ trong hai tuần, có trên 2000 thư và thiệp gửi tới, nói: ‘Xin đừng ngưng phát thanh – hãy cứ tiếp tục. Chúng tôi cần các chương trình đó.’”

 

Kỳ tới: Chương XIV: Bùng lên mối quan tâm của người Pháp

 

Nếu các bạn muốn đọc các chương trước, xin liên hệ vuian@hotmail.com. Thân ái.

 

 

 

 

 


Họ và tên (*) Email (*)
Hiển thị email
Nội dung
 

Tháp Vĩnh Cửu: Chương XII - Sẳn sàng đến Monte Carlo Trong năm xây dựng và chuẩn bị tại Monte Carlo, vợ chồng...
Tháp Vĩnh Cửu: Chương XI - Phép lạ tại MONACO tôi tự hỏi tại sao chúng ta lại thấy khó tin mỗi khi một...
Tháp Vĩnh Cửu: Chương X - Những thách thức mới Tiếp theo là giọng ba tôi: “Paul à, Đức Chúa Trời đã làm...
Tháp Vĩnh Cửu: Chương IX - Được thăng tiến
Tháp Vĩnh Cửu: Chương VIII - Đài tiếng nói Tangier Tôi thường thấy rằng Đức Chúa Trời sẽ đưa người tín đồ hầu...
Tháp vĩnh cửu: Chương VII - Trở lại khu rừng thông “Điều quan trọng không phải là chúng ta đã bỏ ra bao nhiêu...
   Đăng nhập | Đăng ký