Tháp Vĩnh Cửu: Chương XV - Bùng lên mối quan tâm của người Pháp

Khởi điểm của ban Pháp ngữ bắt đầu trong thời gian ba tôi ở tại Beatenberg, Thụy sĩ, sau khi mẹ qua đời. Ông chưa trở lại với công việc ở Tangier sau những ngày khủng hoảng ấy, vì chúng tôi có một thanh niên giỏi giang phụ trách ở đó. Thay vào đó, sau một năm ở với em gái tôi cùng gia đình tại New Jersey, ông đã quyết định sang cư ngụ tại Beatenberg, nơi mà lúc nào ông cũng được chào đón như diễn giả cho các kỳ hội đồng, và cũng có thể vạch ra kế hoạch cho văn phòng của chúng tôi tại đó. Sắp xếp như vậy giúp ông thấy mình hữu dụng và không trở thành gánh nặng cho bất cứ gia đình nào của chúng tôi cả.

 

Tháng ba 1960 ba tôi tái hôn. Trong thời gian sống tại trụ sở Truyền giáo Bắc Phi tại Tangier, ông gặp Norah Chambers, một giáo sĩ điều dưỡng lúc ấy đang là nhà truyền giáo trong bệnh viện cho các nữ bệnh nhân người Ma-rốc. Bà trở thành người đồng sự tuyệt vời của ba tôi và là một nhân viên tận tình với ban phụ trách phát thanh của chúng tôi.

 

Trong khi họ đang sống ở Beatenberg, có hai anh em, tốt nghiệp trường Kinh thánh Beatenberg, trở về trường dự hội đồng. Cả hai đều là những nhà truyền giảng Phúc âm trong vùng quê nhỏ bé đó. Vùng này, Alsace-Lorraine, đã là vùng đất tranh chấp – lúc đầu thuộc nước Pháp, sau đó vào tay người Đức, và rồi trở lại với nước Pháp, nhưng dân chúng ở đó lại tiếp tục gần với Đức hơn là Pháp. Anh em Buhrer tổ chức các trại chiến dịch và đích thân viếng thăm khắp vùng Alsace-Lorraine; họ trở nên rất thân thiện với dân chúng, là những người nói một thổ ngữ tương tự như tiếng Đức ở Thụy Sĩ.

 

Anh em Buhrer trở lại Beatenberg rất thường xuyên nhờ điều kiện rộng rãi dành cho những sinh viên tốt nghiệp trường Kinh Thánh tại đó. Không hề bị hạn chế, bất cứ cựu sinh viên nào cũng có thể tới trung tâm hội nghị và ở lại tùy thích mà không phải trả một đồng nào. Chính trong một chuyến viếng thăm như vậy họ đã được khơi dậy mối quan tâm đối với việc phát thanh.

 

Họ nói với ba tôi: “Đây sẽ là cơ hội tuyệt vời cho nước Pháp. Hoạt động truyền giảng ở đó thật hiếm hoi.”

 

Ba tôi nói với họ: “Chúng tôi có phương tiện và chúng tôi sẽ rất vui. Tôi tin chúng tôi có thể  gửi được tín hiệu rõ ràng vào đất Pháp với ăng-ten thích hợp. Nhưng phải có người trả chi phí cho chương trình. Chúng tôi không có nguồn tài chánh vô hạn để cứ gia thêm và gia thêm mãi. Tiền phải được cung ứng.

 

Robert Buhrer hỏi: “Ông có thể giao trách nhiệm cho tôi để xem tôi có thể làm gì được không?”

 

Trọn một năm trôi qua, chúng tôi chẳng nghe tin tức gì từ anh ta sau mối quan tâm bùng cháy lúc đầu đó. Trở lại Beatenberg, anh ta bảo với chúng tôi rằng anh đã ghi nhận sự quan tâm của một số doanh nhân Pháp tại Strasbourg. Một lần nữa, cũng lại là câu chuyện về công việc xoay quanh một con người – Buhrer đã nắm bắt được khải tượng về điều có thể làm được giữa vòng người dân Pháp. Chúng tôi đã từng nói chuyện với nhiều người khác cũng quan tâm, những người rất tốt khắp nước Pháp thấy cần đem sứ điệp của Đức Chúa Trời đến cho người khác. Nhưng không một ai trong họ thực sự mang lấy gánh nặng về phương tiện đặc biệt này cho tới khi Đức Chúa Trời cảm động Robert Buhrer.

 

Lúc đầu anh có vẻ là người ít triển vọng nhất, chỉ biết rất ít tiếng Pháp. Nhưng anh được Đức Chúa Trời chọn. Khi được bàn tay Đức Chúa Trời chạm đến, anh đã hết lòng cam kết, và nhờ sự lao khổ bất tận của anh mà toàn phân ban Pháp ngữ đã trở nên hiện thực. “Ấy chẳng phải là bởi quyền thế, cũng chẳng phải là bởi năng lực, bèn là bởi thần ta, Đức Giê-hô-va vạn quân phán vậy” (Xa 4:6). Khi Ngài kêu gọi một người và người đó nói vâng, thì điều có thể thực hiện được bởi quyền năng của Thánh Linh Ngài là vô hạn.

 

Một lần nữa, chính phép lạ của Đức Chúa Trời đã đem con người nhiều khả năng này đến với chúng tôi. Thông thường chúng tôi nghĩ tới việc lập các ủy ban và phân ban. Chúng tôi sẽ chia nước Pháp thành những vùng gần bằng nhau, mỗi người phụ trách một vùng. Nhưng cách của Đức Chúa Trời là chọn một con người.

 

Chưa tới một phần trăm dân số Pháp có thể được xem là tín đồ Tin Lành, thậm chí theo một nghĩa thật mơ hồ. Với quá ít người dấn thân trong công việc Chúa, cho nên gánh nặng lúc nào cũng đè lên vai từng người trong số ít đó. Cùng một nhóm người lãnh đạo phải phục vụ trong hầu hết các ban, các ngành. Một người giải thích: “Chúng tôi không có đủ năng lực và sức lực để làm mọi thứ cần phải làm. Nhưng chúng tôi sẵn sàng làm điều mình có thể làm.”

 

Tầm cỡ nhỏ bé của cộng đồng Tin Lành cũng có nghĩa là nguồn tài chánh dành cho một chương lớn lao như các buổi phát thanh sẽ rất hạn chế. Nhưng một con người – rất nhút nhát, không có vẻ gì là năng động – đã đứng lên nói: “Tôi tin Đức Chúa Trời muốn chúng ta làm việc này.”

 

Khi người khác vặn lại: “Tuyệt lắm, nhưng chúng ta lấy đâu ra nguồn tài chánh để xúc tiến?” thì anh đáp: “Tôi không biết. Nhưng tôi biết mình có một Đức Chúa Trời vĩ đại, và tôi tin Ngài sẽ giúp chúng ta thực hiện.”

 

Buhrer đã bỏ các chiến dịch truyền giảng riêng của anh để dành trọn thì giờ cho công việc phát thanh. Tại Strasbourg, anh bắt đầu tiếp xúc với dân chúng. Và một khi Robert Buhrer đã bắt đầu kích động người khác thì lời nói của anh lan ra như một đám lửa không kiểm soát được.

 

Một xí nghiệp nọ chế tạo một loại gỗ ép, và Buhrer nẩy sinh ý nghĩ rằng nếu các tín đồ chịu đi thu gom dăm bào, họ có thể đem bán cho xí nghiệp này, và dùng tiền cho chi phí phát thanh.

 

Buhrer đến với một bác sĩ, hỏi: “Đức Chúa Trời có thực sự giúp ông trong nghề y không? Nếu Ngài cho thêm ông một bệnh nhân nữa, ông có thể dâng khoản thu nhập từ bịnh nhân mới đó cho Đài Phát thanh Xuyên Thế giới không?

 

Thêm một bác sĩ nữa bắt đầu đánh dấu bịnh nhân thứ năm bước vào cửa là “bịnh nhân của Chúa.” Bất cứ khoản tiền nào bịnh nhân đó trả, ông đều dâng cho việc phát thanh.

 

Một thợ đóng tủ mỗi tháng đóng một cái tủ đặc biệt, bán đi, rồi lấy tiền dâng cho việc phát thanh.

 

Với nông gia, Buhrer nói: “Chắc anh không phiền lòng nếu dâng một con trong bầy heo này cho Chúa phải không?” Khi đã bằng lòng, người nông gia nuôi con heo đặc biệt đó, đem bán, và tiền thu được đi vào các chương trình nói tiếng Pháp của Đài Phát thanh Xuyên Thế giới.

 

Hoặc anh nói: “Nếu Chúa ban phước cho ông có những lứa heo đẻ nhiều con hơn, liệu ông có sẵn sàng dâng mấy heo con đẻ thêm đó cho Ngài không?” Khi người nông gia nói: “Tôi sẽ vui làm điều đó,” là anh để riêng thu nhập từ việc bán mấy heo con có thêm đó cho quỹ phát thanh.

 

Một nhân viên phục vụ tại trạm xăng nọ mỗi tháng dâng hiến toàn bộ lợi tức của một ngày bán hàng.

Những người khác thu gom giấy bìa cứng đem bán đi lấy tiền gửi dâng vào chương trình phát thanh.

 

Buhrer đi từ làng này qua làng nọ, từ thành phố này đến thành phố khác, gieo rắc mối quan tâm cùng nhiệt tình. Không có giới hạn trong điều Đức Chúa Trời có thể làm với lòng sốt sắng của anh.

 

Những người không có nhiều tiền lại mang tới những quà tặng thật bất ngờ, trái ngược với lời thường nghe rằng “chẳng ai thực sự quan tâm đến nước Pháp.” Khi Chúa dẫn dắt một tấm lòng thì không hề có đất nước nào là cằn cỗi cả. Mọi túi tiền đều nới lỏng, khắp các tỉnh, thành. Một người cao tuổi cảm động vì những sứ điệp phát thanh, đã viết: “Tôi muốn dâng món quà nhỏ.” Đó là một bịch tiền gồm 150 đồng tiền vàng mệnh giá 20 Mỹ kim – tổng cộng là 3.000 Mỹ kim!

 

Nhờ tất cả những việc làm khác thường này mà người dân Pháp có thể nghe được các chương trình phát thanh hằng ngày hoàn toàn do chính đồng bào mình biên soạn và tài trợ. Bốn hoặc năm người tại Strasbourg đã lập thành bộ phận nồng cốt. Một người đặc biệt dâng nhà để xe thật lớn của mình làm phòng thu âm, rồi họ tập họp lại lắp đặt trang thiết bị, nay có thể đáng giá khoảng từ mười đến mười lăm ngàn Mỹ kim.

 

Toàn bộ chi phí phát thanh các chương trình bằng tiếng Pháp được hỗ trợ bởi những cá nhân người Pháp không chỉ bản thân họ muốn nghe Lời Đức Chúa Trời, mà còn muốn người khác được nghe nữa. Một thanh niên phụ tá xuất sắc người Pháp hiện nay mang một máy thu băng chuyên nghiệp loại xách tay đi khắp nước Pháp, ghi âm những sứ điệp của các diễn giả truyền giảng Phúc âm để dùng trong các buổi phát thanh. Tại phòng thu âm ở Strasbourg, các chương trình được biên tập bởi một chuyên viên kỹ thuật phát thanh làm việc toàn thời gian, sau đó băng được gửi đi Monte Carlo để phát về lại Pháp.

 

Chính Buhrer cũng không nói tiếng Pháp lưu loát lắm, nên anh không nói trong các chương trình phát thanh. Anh đưa những người khác vào giảng sứ điệp trong khi vẫn tiếp tục thúc đẩy đằng sau hậu trường. Hàng triệu tờ bướm phổ biến chương trình phát thanh Phúc âm được in và phân phát ra. Tiền để mời diễn giả đặc biệt tới phòng thu thanh thường được quyên góp. Càng ngày càng có thêm chương trình được biên soạn và phát đi. Anh là người thực sự mang gánh nặng về dân tộc Pháp. Liên tục có những đáp ứng. Bên cạnh nhiều trường hợp khác, có một phụ nữ, sau khi nghe chương trình phát thanh, đã tiếp nhận Đấng Christ làm Cứu Chúa. Sau đó bà đi ra nói về Ngài cho hàng xóm. Kết quả là họ có được những nhóm cầu nguyện hằng ngày. Hiện nay trong vùng bà có nhiều nhóm khác nhau gặp gỡ mỗi ngày trong tuần để cầu nguyện cho các chương trình phát thanh bằng tiếng Pháp. Và thế là hiệu quả của công việc cứ nhân lên.

 

          Kỳ tới:  Chương XVI: Những hiệu thính viên cho châu Âu.

          Nếu muốn đọc các chương trước, xin liên hệ vuian@hotmail.com. Thân ái.

 

 

 

 


Họ và tên (*) Email (*)
Hiển thị email
Nội dung
 

Tháp Vĩnh Cửu: Chương XIV - Nói về Tây-Ban-Nha Thậm chí sau khi thiết bị phát thanh được dời về Monte...
Gánh nặng nào bạn đang mang?
Điều cần hơn hết
Tìm thấy niềm vui Vào năm 1985, tôi có dịp cùng gia đình sang Luân Đôn giảng...
Ý muốn của Đức Chúa Trời trong đời sống
Đức Chúa Trời
   Đăng nhập | Đăng ký