Tháp Vĩnh Cửu: Chương cuối

CHƯƠNG XXI

ÂM VANG SỰ SỐNG

 

Từ Ác-hen-ti-na tới Ca-na-đa, từ Cu-ba tới Ấn Độ, thư từ đổ về Bonaire, đem lại khích lệ cho giám đốc đài là Bill Mial cùng ban phụ trách toàn thời gian của ông mà hiện đã lên tới năm mươi lăm người. Trong ba tuần sau khi mở khu liên hợp phát thanh tại quần đảo Antilles, 1200 cánh thư bay về chứng tỏ các chương trình đang được theo dõi tại năm mươi tám nước khác nhau ở châu Âu, châu Phi, Trung và Nam Mỹ, cùng với Hoa Kỳ. Bắt đầu từ 4 giờ sáng mỗi ngày, những động cơ chạy dầu khổng lồ – mỗi chiếc lớn cỡ đầu máy xe lửa – lại rộn rã chuyển động. Chương trình đầu tiên phát đi bằng tiếng Bồ Đào Nha, hướng vào Bra-xin, sau đó các chương trình khác phát đến Trung và Nam Mỹ bằng tiếng Anh, tiếng Tây Ban Nha và tiếng Hà Lan; rồi tiếp tục trong ngày cho tới nửa khuya, các chương trình bằng hai mươi thứ tiếng khác nhau lướt qua không trung với tốc độ ánh sáng để đến với đủ loại máy thu trên khắp thế giới – từ những chiếc máy bán dẫn nhỏ xíu, cho đến những chiếc ra-đi-ô lớn hơn có gắn đồng hồ, hoặc những ra-đi-ô để bàn.

 

Từ Oslo, Na Uy, một sinh viên triết học hai mươi mốt tuổi, viết: “Tôi muốn nhân cơ hội này cám ơn các ông về những chương trình phát thanh từ đài mới mở tại Bonaire... nhờ đài phát thanh truyền giáo này mà mắt tôi mới nhìn thấy được Đức Chúa Trời chân thật của chúng ta.”

 

Một thính giả người Anh mô tả tín hiệu của đài là “vĩ đại... chưa bao giờ được nghe điều gì giống như vậy từ vùng châu Mỹ La-tinh.”

 

Từ Ja-mai-ca, một người viết: “Tôi đã nghe các buổi phát thanh Phúc âm của các ông chín tháng rồi... và bây giờ tôi quyết định phục vụ Chúa và hoàn toàn tin cậy Ngài.”

 

Rồi ở Curacao gần đó, một thính giả viết rằng bà cùng với một nhóm bạn bè và láng giềng tập họp mỗi chiều thứ hai tại nhà bà. Bà giải thích: “Các chương trình của các ông đã làm việc lớn trong lòng nhiều người lâu nay vẫn sống trong tối tăm nhưng bây giờ chịu tiếp nhận Đấng Christ làm Cứu Chúa của mình.”

 

Trong chuyến đi nghỉ mát tại Florida, một cặp vợ chồng viết: “Chúng tôi đã đăng ký sớm vào một nhà nghỉ trên xa lộ cốt chỉ để thư giãn. Chúng tôi đã cầu xin Đức Chúa Trời một phước hạnh đặc biệt... và trong khi rà đài trên máy ra-đi-ô xách tay nhỏ bé của mình, chúng tôi bắt được chương trình của các ông rất rõ... cám ơn các ông về “sức sống” thuộc linh mà chương trình đem lại cho chúng tôi.”

 

Được dịch từ tiếng Bồ Đào Nha, một thư từ Bra-xin viết: “Mỗi tối chúng tôi nghe từ nửa khuya cho tới ba giờ sáng. Đối với những người làm việc suốt ngày, thì ban đêm là lúc nghỉ ngơi... tôi hi sinh ba giờ của giấc ngủ ngon nhưng bù lại là được nghe những bài thánh ca thật hay... hôm nay, nhiều người bạn cùng chia xẻ với chúng tôi trong niềm vui này.”

 

Một thanh niên Cu-ba viết: “Giới trẻ Cu-ba rất quan tâm tới tôn giáo. Tôi có thể nói với các ông như thế vì chính bản thân tôi là một sinh viên hai mươi lăm tuổi.”

 

Từ Ba Lan: “Tôi nghe những buổi phát thanh của các ông hằng ngày... nghe tốt lắm. Hồi tháng bảy, vợ chồng tôi đi Nga thăm con gái... Dân chúng ở đó cũng nghe những buổi phát thanh của các ông. Chúng tôi thăm nhà của một anh em trong Chúa có máy ra-đi-ô... tất cả láng giềng đều tới nhà anh để cùng nghe các buổi phát thanh.”

 

Một thư khác từ Ba Lan viết: “Cám ơn những buổi phát thanh của các ông, tôi đã dứt khoát đặt niềm tin nới Chúa... Tôi muốn đọc sách báo Cơ- Đốc để nói cho người khác về Đấng Christ. Xin các ông gửi cho tôi một ít.”

 

Từ Bahamas: “Tôi viết để báo cho các ông biết rằng nhiều người tại Nassau hiện đang nghe chương trình của các ông... đi tới đâu, các ông cũng sẽ nghe người ta nói về Đài Phát Thanh Xuyên Thế Giới...”

 

Từ Barbados: “Cháu mười tuổi và cháu muốn học biết thêm về Chúa Giê-xu. Lời giảng của các chú cảm động lòng cháu đêm nay. Cám ơn các chú đã mở lòng cháu ra cho Đức Chúa Trời.”

 

Từ Nam Tư: “Những buổi phát thanh của các ông mang lại nhiều an ủi tâm linh. Trước đây tôi chưa bao giờ biết cầu nguyện như bây giờ. Qua các buổi phát thanh, các ông đã chạm đến tâm linh tôi thật sâu xa. Tôi đã trở thành một con người khác hẳn và thấy được sự thay đổi trong đời sống mình. Xin hãy nhận lòng biết ơn chân thành của tôi.”

 

Các thư khác cho thấy chương trình phát thanh được nghe rõ ràng tại những nơi như Tiệp Khắc (cũ - ND), Lat-via, Ấn Độ, Phần Lan, Tích Lan (nay là Sri-lan-ka – ND), Nam Phi, Gha-na, và trên các tàu vượt biển. Ngay cả tại Úc châu, số thính giả cũng gia tăng. Các giáo sĩ đang tìm cách tiếp cận với quần chúng cũng viết thư bày tỏ niềm vui của họ. Một vị nói: “Qua công tác lớn lao này, hàng ngàn linh hồn được đụng đến. Tại Venezuela đây, chúng tôi đến viếng các gia đình đã hiểu được Phúc âm nhờ các sứ điệp đầy quyền năng của các ông, và khi chúng tôi mời gọi, thì nhiều người đã đầu phục Đấng Christ.”

 

Một giáo sĩ từ Cô-lum-bia bày tỏ sự biết ơn và kể lại thật sinh động cho chúng tôi câu chuyện có thật sau đây: “Sau nhiều năm Phúc âm bị bóp nghẹt ở đây, thật là phước hạnh hằng ngày được nghe phát thanh rõ ràng như thế. Một mục sư người Cô-lum-bia của chúng tôi nói với tôi rằng tại thị trấn của ông ở Guajira, ông có thể đi ngoài đường vào lúc sáng sớm và nghe chương trình của các ông hầu như từ mọi nhà. Một vùng xa, nơi chúng tôi thường viếng thăm trước đây, vừa được chúng tôi trở lại thăm vào cuối tuần qua và chúng tôi thật vui khi thấy một trong những chướng ngại cho công việc ở đó hầu như đã bị cất bỏ, vì chính nhân vật liên hệ trong vụ việc nay mỗi ngày chỉ chuyên lắng nghe những sứ điệp tuyệt vời trong các buổi phát thanh của quý đài.”

 

Chức vụ của các mục sư bản địa được bổ sung và cơ hội của họ được mở rộng. Một người Cô-lum-bia tại Medillin viết: “Qua công tác phát thanh, các ông thực sự đã hoàn thành được điều bất khả thi đối với chúng tôi trước đây... đó là đưa Lời Chúa thâm nhập vào hàng ngàn gia đình trong thành phố này... Tôi để ý thấy những người trước đây từ chối nghe chúng tôi, bây giờ lại thích thú đáp: “Các ông biết không, tôi thích cách giảng này của họ cùng với những bản thánh ca họ trình bày trên đài Bonaire.”

 

Từ Pa-ra-guay, một thính giả viết bằng tiếng Nga: “Có thể các ông không biết được việc Chúa đang làm qua các ông đâu. Tôi thật được phước nhờ chương trình của các ông đến nỗi phải viết thư này... các tín hữu thì dành thì giờ nghe đài, còn những người chưa tin thì đang quay về với Chúa... Mới đây tôi đã làm báp-têm cho bảy người tin Chúa.”

 

Dân số thế giới đang gia tăng nhanh chóng. Con số sẽ tăng gấp đôi vào cuối thế kỷ này. Khi Đấng Christ nhìn thấy các đoàn dân đông, Ngài động lòng thương xót. Có thể nào chúng ta lại quan tâm kém hơn thế đối với số phận đời đời của họ ngày nay sao?

 

 

CHƯƠNG XXII

QUÀ TẶNG VÔ GIÁ

 

Năm chuyến đi của tôi đến các nước sau Bức màn sắt cho tôi thấy tận mắt vài khó khăn đặc biệt mà chúng tôi phải đối diện trong việc phát thanh. Bức màn sắt không dễ đâm thủng. Nó chạy dài hàng ngàn dặm ngang qua trung tâm toàn bộ lục địa Âu châu. Nhưng Lời Đức Chúa Trời cũng có thể được chiếu rọi vào phần này của thế giới – nhờ những làn sóng phát thanh di chuyển với tốc độ của ánh sáng.

 

Tôi sẽ không bao giờ quên lúc được phép viếng thăm một nông trại tập thể gần Irkutsk, Siberia, phía bắc Ngoại Mông. Giám đốc của nông trại đưa tôi đi một vòng, quanh nhiều tòa nhà, và ông để ý thấy vẻ ngạc nhiên của tôi khi chúng tôi tới một ngôi nhà thờ nhỏ được sửa chữa tuyệt đẹp. Cảm nhận được sự bối rối của tôi khi thấy nhà thờ trong một nông trại vô thần, ông giám đốc mời chúng tôi quan sát tòa nhà. Tiền sảnh trông giống như lối vào của bất cứ nhà thờ nào, nhưng khi chúng tôi bước qua những cửa của điện thờ, tôi lấy làm sửng sốt. Chính nơi mà trước đây Đức Chúa Trời được thờ phượng thì nay lại là chỗ ấp trứng gà của nông trại!

 

Nỗi thất vọng trên vẻ mặt tôi khiến ông giám đốc cười toét tới mép tai. Ông cười nói: “Chẳng ai đi nhà thờ trong nông trại chúng tôi cả. Tôi thà say khướt rượu còn hơn đi nhà thờ.”

 

Sau đó, bước ngang qua một trong những căn nhà nhỏ khiêm tốn làm nơi ở cho công nhân, nỗi thất vọng của tôi biến thành hi vọng khi tôi thấy một ra-đi-ô đặt ngay giữa phòng khách. Đối với tôi, chiếc ra-đi-ô đó tiêu biểu cho hi vọng tâm linh của Liên Xô. Con số ước đoán dè dặt là có khoảng hai mươi hai triệu máy ra-đi-ô tại Liên Xô – ít nhất 92 phần trăm số máy này có băng tần sóng ngắn. Điều này cho chúng tôi có được khả năng to lớn đâm thủng Bức màn sắt để đến với hàng chục ngàn thính giả nghe đài, mang theo sứ điệp chân lý cùng với sự sống qua Chúa Giê-xu Christ.

 

Với khoảng 225 triệu người tại Liên Xô mà không hề có một Trường Chúa nhựt! Tưởng tượng “Trường Chúa nhựt Phát thanh” hẳn phải có ý nghĩa biết bao đối với những người nghe được. Phụ huynh Cơ-đốc vô cùng biết ơn các chương trình phát thanh cho thiếu nhi và thanh niên để cung ứng sự đào tạo và giáo dục Cơ-đốc.

 

Chúng tôi đã đi Liên Xô vài lần để điều tra nhu cầu, tìm hiểu thói quen của người dân ở đó, và để thử tín hiệu phát thanh do chúng tôi nhắm vào nước Nga cũng như các nước chư hầu. Ấn tượng tức thời của chúng tôi gồm hai phần: (1) do việc dùng phổ biến các máy làn sóng ngắn, nên không có trở ngại cho thính giả, và (2) dân chúng cực kỳ nôn nóng muốn nghe các chương trình từ phương Tây. Ngay từ đầu, chúng tôi không hề nghi ngờ gì về việc cần phải soạn chương trình phát thanh hằng ngày cho nước Nga, cho dù có tốn kém tiền bạc và công sức đi nữa. Ngay từ những ngày đầu ở Tangier chúng tôi đã có thể phát thanh vào các nước chư hầu bằng mười một ngôn ngữ khác nhau, và đến năm 1960 chúng tôi đã thực hiện được suông sẻ thời biểu chương trình tại Monte Carlo.

 

Hiện nay tám nhân viên làm việc toàn thời gian tại Monte Carlo đang soạn ra những chương trình tiếng Nga với phạm vi mở rộng. Nick Lionovich, trưởng ban tiếng Nga, cùng vợ là Roz, được hổ trợ bởi các nhân viên như Earl (người vùng Siberia) và Pirkko Poysti, Paul và Betty Semenchuk người U-crai-na, và ông bà Paul Naidenko. Một số đã theo học các trường Cơ-đốc tại cả châu Âu lẫn Hoa Kỳ. Tất cả đều là những nhân viên có năng lực và chuyên môn cao.

 

Peter Deyneka, Jr., thuộc hội Slavic Gospel Association, đã nhận xét: “Tôi thật khó tin được một đài lại có thể đi sâu vào việc soạn chương trình thích hợp với nhu cầu thực tế của người dân Nga như Đài Phát Thanh Xuyên Thế Giới đã làm.” Người Nga cho biết ban phụ trách Đài Phát Thanh Xuyên Thế Giới đang tiếp cận đồng bào họ thật là tuyệt vời tại Liên Xô. Riêng tại Mát-xcơ-va, chúng tôi được biết số dân chúng lắng nghe có đến hàng vạn.

 

Vì có quá ít Kinh Thánh nên mọi người rất đói khát việc dạy Kinh Thánh. Một mục sư ở Nga khi đến Tiệp Khắc đã nài nỉ chúng tôi kiếm cho ông một cuốn Kinh Thánh. “Chúng tôi có tất cả là ba người đi giảng trong các làng. Nhưng lại chỉ có một cuốn Kinh Thánh. Vì vậy, chúng tôi đã chia Kinh Thánh thành ba phần, rồi đổi cho nhau nên mỗi người chỉ có được một phần để giảng.”

 

Hàng ngàn lá thư vẫn tiếp tục được gửi về từ sau Bức màn sắt. Nhiều linh hồn được cứu, còn tín đồ thì được vững mạnh nhờ việc rao giảng Lời Đức Chúa Trời, và được khích lệ làm chứng tích cực về đức tin của mình nơi Đấng Christ.

 

Mới đây, một thiếu niên sống tại Mát-xcơ-va viết: “Tôi mười sáu tuổi, học về khoa học. Trước đây tôi thờ lạy cây tri thức, nhưng các ông – qua tiếng nói của mình – đã bắt đầu gieo hạt giống đức tin vào linh hồn tôi.”

 

Một thiếu niên sống tại Đông Đức bình luận về các chương trình thanh niên mới khởi sự phát sóng vào nước này như sau: “Tôi tin rằng giảng Phúc âm qua ra-đi-ô sẽ tiếp cận được nhiều thiếu niên từng bị quên lãng trong quá khứ. Tôi vui vì các ông đã bắc nhịp cầu qua khoảng cách cuối cùng này. Nhiều bạn tôi đang nghe chương trình của các ông.”

 

Các chương trình tiếng Nga của chúng tôi cũng đến được với nhiều vùng xa xôi hẻo lánh. Một nông gia Siberia viết: “Mỗi ngày chúng tôi về nhà thật sớm để khỏi bị lỡ chương trình Phúc âm của các ông. Tất cả chúng tôi đều ăn mặc đẹp đẽ quây quần bên máy ra-đi-ô để thờ phượng Đức Chúa Trời.”

 

Đối với tín đồ người Nga, các chương trình này giống như một ốc đảo trong sa mạc – được nghe Phúc âm bằng tiếng nước mình, trong chỗ riêng tư của gia đình mình, quả là một món quà vô giá.

 

Rào cản hiện diện khắp nơi trên thế giới. Các giáo sĩ kỳ cựu đồng ý rằng một trong những cánh đồng truyền giáo khó nhất trên thế giới chính là Y-sơ-ra-ên và các nước Ả Rập. Chưa hề có một giáo sĩ Cơ Đốc nào từng đặt chân lên Medina, Ả Rập Xê-út, Thành thánh của Hồi giáo; nhưng Phúc âm vẫn được rao giảng tại đó một cách rõ ràng và đầy quyền năng qua ra-đi-ô.

 

Một người bản xứ Medina viết: “Tôi cảm động sâu xa vì sự cứu chuộc và sự hi sinh của Đấng Christ. Xin các ông vui lòng gửi cho tôi một tờ chương trình được không? Sao các ông không  tăng thêm thì giờ cho chương trình, hoặc phát thanh thêm nhiều chương trình mỗi tuần?”

 

Một thính giả tại Giê-ru-sa-lem, rất quen thân với những đường phố cùng lối mòn mà Chúa Giê-xu đã đi qua, viết cho chúng tôi rằng anh bắt đầu hiểu tin mừng về tình yêu của Đức Chúa Trời trong Chúa Giê-xu Christ. “Sau một thời gian nghe chương trình phát thanh của các ông, tôi được thay đổi trong tâm trí và tình cảm. Xin vui lòng gửi cho tôi trọn bộ Thánh Kinh có Tân Ước vì tôi muốn biết thêm về Chúa Giê-xu.”

 

Mỗi ngày đều nhận được tin về những người tiếp nhận Chúa Giê-xu Christ. Một thính giả tại Cô-lum-bia viết: “Có hai mươi lăm người quay về với Đấng Christ nhờ phương tiện máy thu thanh tôi đang có. Tôi mời họ bước vào nghe ra-đi-ô với tôi. Bây giờ họ cảm tạ Chúa vì đã được nghe và tiếp nhận Lời sự sống.”

 

Một  thư khác của vợ người này nói rằng bà đã quay về với Chúa khi đang nghe Đài Phát Thanh Xuyên Thế Giới từ Bonaire.

 

Giáo sĩ ở nhiều nơi khác nhau thuộc châu Mỹ La tinh nói với chúng tôi rằng Đài Phát Thanh Xuyên Thế Giới đóng một vai trò quan trọng trong chức vụ của họ. Các máy thu đặt ở những trạm truyền giáo xa bảo đảm việc rao giảng Lời Đức Chúa Trời ngay cả khi vắng mặt giáo sĩ.

 

Các báo cáo cho thấy tín hiệu của chúng tôi cực kỳ mạnh trên khắp các đảo thuộc vùng Ca-ri-bê, kể cả Cu-ba. Một thính giả tại Matanzas, Cu-ba, viết: “Tôi có giới thiệu chương trình của các ông cho nhiều bạn tôi, và tôi có thể thành thật nói với các ông rằng chương trình đó giống như tia sáng chiếu xuyên lớp mây dày đặc đang bao trùm đất nước tôi. Tôi luôn luôn nghe Đài Phát Thanh Xuyên Thế Giới khi đi làm về và các ông không thể tưởng tượng được chương trình đó đã tăng cường sức mạnh tâm linh cho tôi ra sao. Tại Cu-ba đây, các chương trình đó nghe rất rõ.”

 

Ba tôi và tôi thường đề cập nhiều phép lạ chúng tôi được chứng kiến suốt mười hai năm qua. Thế gian vẫn thường nhạo báng mục đích diệu kỳ của Đức Chúa Trời. Chúng tôi thường nghe những lời nói đầy nghi ngờ: “Không thể làm được” – nhưng Đức Chúa Trời đã làm điều không thể làm được. Bắt đầu từ một ước mơ – một khải tượng trong lòng người – Đức Chúa Trời trước tiên cung ứng một đài nhỏ tại Tangier, rồi những máy phát sóng khổng lồ tại Monte Carlo trên chính lục địa Âu châu, và bây giờ là trang thiết bị siêu công suất tại Bonaire. Đức Chúa Trời đã thực sự làm điều không thể làm được!

 

Đức Chúa Trời cũng đã làm điều không thể làm được trong việc triệt hạ những rào cản do con người tạo ra. Hằng ngày, ánh sáng của Đấng Christ tràn vào những ngõ ngách tối tăm của trần gian, đem theo sứ điệp cứu rỗi ban sự sống qua Chúa Giê-xu Christ.

 

Phải cần thêm một cuốn sách nữa mới kể hết được điều Đức Chúa Trời hiện đang làm qua các buổi phát thanh Phúc âm vào Liên Xô cũng như các nước Đông Âu khác. Nhiều ngàn cánh thư, cùng những cuộc tiếp xúc cá nhân, làm chứng mạnh mẽ rằng số tấm lòng đói khát, thiếu thốn quay về với Cứu Chúa đang tăng vọt. Chúng tôi biết điều này có thật, ở mức độ lớn lao, nhờ những hi sinh rất lớn của nhiều anh chị em khắp thế giới.

 

Khi tôi ở Ba Lan, hai thanh niên Cơ-đốc dắt tôi đi qua các con đường bụi bặm của một ngôi làng gần Vát-xa-va để gặp một góa phụ tín đồ. Bà này sống một mình trong một túp lều sơ sài, một gian nhà thiếu hẳn những thú vui trần thế, nhưng vẻ mặt rạng rỡ của bà bảo với tôi rằng bà là con của Vua.

 

Khi các bạn tôi giới thiệu tôi là giám đốc Đài Phát Thanh Xuyên Thế Giới, bà nói: “Ồ, tôi biết Đức Chúa Trời sai ông tới đây. Tôi cầu nguyện cho ông từ lâu rồi. Tôi muốn kể cho ông điều Đức Chúa Trời đã làm cho tôi.”

 

Bà dắt tôi ra cửa rồi chỉ xuống đường: “Ông có thấy căn nhà nhỏ đằng kia không? Một tối nọ, vài người bạn mời tôi tới nhà họ, ngồi xuống trước máy ra-đi-ô. Lần đầu tiên trong đời, tôi được nghe về Chúa Giê-xu Christ. Con trai và con gái tôi cũng nghe nữa. Tôi không thể nói hết được niềm vui chúng tôi có được khi cùng quỳ gối sau buổi phát thanh và tiếp nhận Chúa Giê-xu Christ làm Cứu Chúa của riêng mình tối hôm ấy.”

 

Khi nhìn quanh phòng nhận thấy rõ cảnh nghèo nàn và biết cuộc sống bà khó khăn ra sao, tôi nói: “Tôi thấy tội nghiệp bà quá.”

Câu trả lời của bà thật đơn sơ, nhưng sâu xa: “Tội nghiệp cho tôi hả? Đừng tội nghiệp. Tôi là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời. Tôi có tất cả – tôi có Chúa Giê-xu Christ.”

 

Khi chúng tôi sắp từ giã, bà chạm vào tay tôi và nói: “Tuy nhiên, có một điều khiến lòng tôi nặng nề. Ba mươi triệu người trên đất nước tôi cần Chúa Giê-xu Christ! Sao lại chỉ có một buổi phát thanh Phúc Âm ngắn ngủi mỗi tuần cho ba mươi triệu người? Tại sao chỉ có một buổi?”

 

Tôi nghĩ câu trả lời thật hiển nhiên. Tôi nói: “Vì chúng tôi không có tiền để phát thanh thêm chương trình.”

 

“À, ra vấn đề là vậy sao? Đó là vấn đề sao?”

 

Mặt bà ngời sáng khi bà bước tới góc phòng. Tôi theo dõi trong khi bà kéo một thùng gỗ nhỏ từ vách tường. Bà cầm lên một phong bì lấy từ dưới đáy thùng và đem đến cho tôi.

 

“Thưa ông, đây là tất cả điều tôi có. Hãy dùng nó để phát thanh thêm chương trình ngõ hầu nhiều đồng bào của tôi ở Ba Lan đây cũng được nghe về Chúa Giê-xu Christ như tôi vậy. Xin ông nhận cho.”

 

Tôi nhìn vào phong bì và thấy vài tờ tiền giấy và vài đồng tiền kim loại. Có thể tổng cộng được một Mỹ kim rưỡi. Tôi lắc đầu nói: “Không, tôi không thể nhận được.”

 

Tôi biết đây là tất cả những gì bà có, có lẽ là số tiền bà cần để khỏi chết đói.

 

Bà nhìn thẳng vào tôi, và với phong cách của một nữ hoàng, bà nói: “Thưa ông, tôi không dâng cho ông. Tôi dâng cho Chúa Giê-xu Christ.”

 

Nếu các bạn muốn đọc các chương trước, xin liên hệ vuian@hotmail.com. Thân ái.

 


Họ và tên (*) Email (*)
Hiển thị email
Nội dung
 

Tháp Vĩnh Cửu: Chương V - Thư gửi một thiếu nữ “Tôi cho rằng Đức Chúa Trời đã dành sẵn người này cho tôi....
Tháp Vĩnh Cửu: Chương IV - Được nên người Một trong những khó khăn lớn nhất cho một gia đình sống xa...
Tháp Vĩnh Cửu: Chương III - Cánh cây bị uốn cong Anh nói với tôi về sự cứu rỗi – huyết của Đấng Christ.
Tháp Vĩnh Cửu: Chương II - Một kẻ dại chợ Chẳng còn nghi ngờ gì nữa! Chia xẻ Phúc âm cho hàng triệu...
Tháp vĩnh cửu - Chương I: Một nhân sự miễn cưỡng Các chương trình đầu tiên của chúng tôi được phát sóng đến...
Tháp Babel
   Đăng nhập | Đăng ký