Em không còn sợ hãi

Nhung: Tân ơi, Tâm ơi, ra đây mẹ bảo nè!

 

Tân, Tâm: Dạ, dạ!

 

Nhung: Chiều nay ba mẹ đi ăn đám cưới, đến tối mới về hai con ở nhà học bài và coi nhà cho ba mẹ nha.

 

Nhơn: Nhất là Tân đó, con không được cho em ra ngoài đường chơi, và lúc nào cũng phải khóa cửa lại hết đó nha, à, mà nhớ là không được cho người lạ vào nhà đó, người lạ nào mà đến thì không được mở cửa cho họ vào.

 

Tâm: Mẹ ơi mẹ đừng đi, con ở nhà con sợ lắm!

 

Nhung: có gì đâu mà con sợ. Ở nhà có anh hai nữa mà! Với lại mình có Chúa mà, không sao đâu, mẹ đi khoảng 8h mẹ về à!

 

Tâm: Con còn sợ nữa huống chi là nó nhưng không sao đâu ba mẹ cứ yên tâm đi đi, hôm nay anh hai sẽ là siêu nhân để bảo vệ em.

 

Nhơn: Con trai của ba giỏi lắm,,,,,thôi ba mẹ đi đây, nhớ ở nhà lo cho em nha con.

 

Tâm: mẹ ơi, đi nhớ về sớm nha mẹ,

 

Tân: Hơi, vậy là bây giờ anh sẽ chủ gia đình này trong vòng 4 tiếng đồng hồ, em phải nghe lời anh đó nha.

 

Tân: Mở ti vi lên xem nào! Sao khát nước quá vậy ta. Tâm, đi xuống nhà sau lấy cho anh ly nước coi!

 

Duyên Tâm: Thôi anh hai đi lấy đi, muốn uống nước phải tự đi lấy chứ, em sợ ma lắm..

 

Tân: Ma cái gì mà ma, có Chúa mà sợ cái gì?

 

Duyên Tâm: Nếu anh không sợ thì anh tự đi xuống lấy đi, em không đi đâu.

 

Tân: OK, nếu em không lấy cho anh thì em tự bảo vệ mình đi nha, anh đi chơi đây.

 

Duyên Tâm: Thôi, thôi, đừng bỏ em ở nhà một mình mà, để em đi lấy nước cho.

 

(nói nhỏ: xí..ỉ làm anh muốn làm gì thì làm hả..lát mẹ về em mét mẹ cho mà xem)

 

Tân: Ha…ha... công nhận làm anh hai sướng thiệt...muốn gì được đấy.

 

Tâm: Ủa, công tắc đèn đâu ta. Cái gì đây?.........A!A!..................anh hai ơi cứu em với!

 

Tân: Cái gì vậy, cái gì vậy?

 

Tâm: Ma, ma, em thấy ma, em sợ quá anh hai ơi, huhu…mẹ ơi cứu con với, Chúa ơi cứu con với.

 

Tân: Đâu? Đâu?

 

Tâm: Đó, đó, em thấy nó đang ở ngoài vườn đó, nó đang bay phấp phới đó.

 

Tân: Đâu? Ưh đúng rồi, Bây giờ phải làm sao đây?anh…anh...sợ quá!!!!

 

Tâm: Ủa anh cũng sợ nữa hả? Vậy mà em tưởng anh không sợ ma chứ.

 

Tân: Sợ chứ sao không sợ,

 

Tâm: Anh hai ơi, hay là mình ra ngoaì trước nhà chờ ba mẹ về đi.

 

Tân: Ngu quá, ngồi ở trước nhà con ma nó mà thấy là nó sẽ ăn thịt hai anh em mình đó.

 

Tâm: Vậy bây giờ làm sao?

 

Tân: Hay là tụi mình đi ngủ đi, cho đỡ sợ.

 

Tâm: Thôi, em sợ lắm em ngủ không được đâu.

 

Tân: À! hay là bây giờ mình mở đài phát thanh xtg nghe đi, bây giờ là 6h rưỡi rồi, mình mở nghe cho đỡ sợ,

 

Tâm: Ừ! đúng rồi, anh hai mở lớn lớn để con ma nó nghe nó chạy mất luôn anh hai.

 

Tân: Lấy cái radio ra đi...

 

Phương Anh: Xin chào tất cả các em! Các em đang đến với chương trình phát thanh Xuyên Thế Giới, với chuyên mục dành cho Thiếu Nhi, được phát trên sóng ngắn 25m, tần số 11640 Khz. Chương trình này được phát vào mỗi tối thứ bảy hàng tuần vào lúc 6h30' đến 6h45'. Đừng bỏ lỡ cơ hội nhé!!!

 

Hải Yến: Các bạn nhỏ thân mến! Các bạn có thường sợ hãi không? Nhất là khi ba mẹ đi vắng, các bạn có dám ở nhà một mình không? (Sao giống tụi mình vậy anh hai?, Tân: im đi, nói nhiều quá, để nghe) Nếu các bạn không dám ở nhà một mình và luôn sợ hãi thì mình xin mời các bạn lắng nghe câu chuyện của bạn Tuấn nhé!, mình tin chắc là sau khi nghe xong các bạn sẽ không còn sợ bất kỳ đìều gì nữa.

 

Phương Anh: Tuấn là một cậu bé sống ở miền quê, cậu sống trong một ngôi làng rất xa, ở tận Cà Mau lận. Da cậu ngâm đen còn tóc thì cắt ngắn. Nhưng cậu cũng có một tấm lòng như chúng ta đó là cậu bé cũng tin vào Chúa Jêsus. Cậu bé rất yêu mến Chúa Jêsus và mỗi sáng chủ nhật, cậu đều đến nhà thờ thờ phượng Chúa, cậu rất thích được nghe những câu chuyện nói về Chúa Jêsus. Một ngày kia, bố của Tuấn bảo Tuấn.

 

Ba: Tuấn ơi, hồi sáng này dì 3 gửi thư đến báo là bà ngoại đang bị bệnh đó con, con nhớ cầu nguyện cho bà nha con.

 

Tuấn: Ủa, bà bị bệnh sao vậy ba?

 

Ba: Chắc là bệnh của người già đó mà, thời tiết này người già dễ mắc bệnh lắm!

 

Tuấn: Tội bà quá à.

 

Phương Anh: Nghe bà ngoại bị bệnh, Tuấn buồn lắm, Tuấn rất muốn đến thăm bà, và mang thật nhiều thức ăn ngon đến biếu bà, nhưng khổ một điều là nhà của bà ngoại ở xa lắm. Nếu Tuấn muốn qua thăm bà ngoại thì cậu bé phải băng qua một khu rừng và lội qua một con suối thì mới đến được nhà bà. Oâi xa quá làm sao thăm bà được, và bố mẹ cậu bé sẽ cho phép cậu bé đi không đây?

 

Tuấn: Mẹ ơi,

 

Mẹ: Gì vậy con?

 

Tuấn: Con có chuyện này muốn nói với mẹ.

 

Mẹ: Ừ! nói đi,

 

Tuấn: Con muốn xin phép ba mẹ ngày mai cho con đi thăm bà ngoại nha!

 

Ba: Cái gì? Con muốn đi thăm bà à? Con có biết là nhà của bà xa lắm không? Con sẽ phải băng qua một khu rừng dài lận đấy.

 

Tuấn: Nhưng...

 

Ba: (ngắt lời) Với lại trong rừng có nhiều thú dữ lắm, con sẽ gặp rắn hoặc cá sấu, lúc đó thì ai sẽ cứu con?

 

Tuấn: Nhưng, nhưng con không có đi một mình.

 

Mẹ: Vậy, con sẽ đi với ai?

 

Tuấn: Dạ, dạ con sẽ đi với Chúa Jêsus, con tin rằng Chúa Jêsus sẽ gìn giữ con trên mọi lối đi. Ba mẹ đừng lo.... Cho con đi nha mẹ, cho con đi nha ba….. Con thật sự rất muốn gặp bà, con nhớ bà lắm, nhất là trong lúc này, bà sẽ rất vui khi bà gặp được con. Con sẽ không sợ phải băng qua rừng đâu vì Chúa Jêsus có quyền năng bảo vệ con khỏi mọi hiểm nguy  ở đó.

Cho con đi nha ba.

 

Ba: Thôi được rồi, vậy ngày mai con đi cho cẩn thận và nhớ cầu nguyện Chúa trước khi đi nha chưa.

 

Tuấn: Con cảm ơn ba, con cảm ơn mẹ

 

Mẹ: Còn  bây giờ thì con phải đi ngủ sớm để sáng mai còn đi sớm nữa.

 

Tuấn: Xin tuân lệnh

 

Tuấn: Chúa Jêsus ơi, ngày mai con sẽ đến thăm bà ngoại con, xin Chúa Jêsus bảo vệ con trong khu rừng nha. Nhân danh Cứu Chúa Jêsus Christ. Amen!

 

(Buổi sáng hôm sau)

 

Mẹ: Tuấn ơi, đây là thức ăn để con mang theo đi đường, còn đây là quà mẹ gửi cho bà, con hãy đi cẩn thận nha!

 

Tuấn: Con chào ba mẹ con đi!

 

Ba: Cẩn thận nha con!

 

Mẹ: Cẩn thận nha con!

 

Hải Yến: Tuấn cậu đi đâu đấy?

 

Tuấn: Tớ đi thăm nhà bà ngoại ở làng bên.

 

Hải Yến: Cái gì? Cậu không sợ à? Cậu phải băng qua một khu rừng mới tới lận đó. Trong rừng có nhiều cây cối và tối lắm, lại có nhiều ma nữa, cậu không sợ ma hả?

 

Tuấn: Tớ chẳng sợ!, Chúa Jêsus sẽ đi với tớ và bảo vệ tớ. Thôi, tớ đi nhé!Tạm biệt cậu

 

Hải Yến: (chắt lưỡi) Cậu này gan thật, bó tay!!!!

 

Phương Anh: Tuấn bắt đầu cuộc hành trình băng qua khu rừng đước kia, đi một hồi lâu cậu bé đến bên bìa rừng tối om. Cây cối rất cao và mọc sát bên nhau. Tuấn cứ tiếp tục bước vào khu rừng thật yên tĩnh và vắng vẻ. Không có ai cả, không một bóng người, chỉ có tiếng chim và tiếng côn trùng kêu rỉ rã. Bỗng cậu bé nghe 1 tiếng.

 

(Rắc, Rắc)

 

Tuấn: (sợ) Cái gì vậy?.....Cái gì vậy? Ai đó? Ủa đâu có ai đâu? Hay….. là ma? Thôi bây….giờ….cầu nguyện thôi! Chúa Jêsus yêu dấu ơi, Con sợ lắm. Xin Chúa hãy giúp con. Amen! (thở)

 

(Rắc, Rắc)

 

Ủa tiếng gì vậy ta? Chèng ơi, hết hồn, thì ra là con khỉ nó đang bẻ một cành cây ở trên kia.

(cười mỉm) Cái con khỉ này mày chọc tao hả mậy? Hết hồn à. Thôi mình tiếp tục lên đường thôi!

 

Phương Anh: Sau khi băng qua khu rừng đước thì cuối cùng cậu bé cũng đến một cánh đồng rộng lớn. Và bây giờ thì nhà của bà ngoại cũng không còn xa nữa. Tuấn vui mừng chạy thật nhanh.

 

Tuấn: A, nhà bà ngoại kia kìa, vậy là mình đến rồi!

 

Tuấn: (gõ cửa) Ngoại ơi ngoại, ngoại ơi con đến rồi, mở cửa cho con đi ngoại.

 

Ngoại: Vào đi con, cửa không có khoá.

 

Tuấn: (chạy lại ngoại) Con đến thăm ngoại nè, ngoại đỡ bệnh chưa?

 

Ngoại: Ngoại cũng đỡ rồi con,

 

Tuấn: Con nhớ ngoại quá ngoại ơi, trông ngoại rất gầy và xanh xao.

 

Ngoại: Ngoại rất vui vì hôm nay con đến đây thăm ngoại, ủa, con đi một mình hả, còn ba mẹ của con đâu?

 

Tuấn: Dạ, đúng rồi con đi một mình, vì con nhớ bà ngoại quá nên con xin phép ba mẹ cho con được đi thăm bà.

 

Ngoại: Con không sợ khi băng qua khu rừng này sao?

 

Tuấn: Dạ không ngoại ạ

 

Ngoại: Vậy con có đeo lá bùa mà hôm bữa ngoại cho con không? Cái lá bùa đó có thể bảo vệ con khỏi nguy hiểm.

 

Tuấn: Dạ không ngoại ạ, Con rất an toàn vì có Chúa Jêsus đi chung với con và bảo vệ con, ngoại biết không, lá bùa thì không thể bảo vệ con khỏi sự nguy hiểm, nhưng Chúa Jêsus thì có thể.

 

Ngoại: Chúa Jêsus là ai mà ngoại chưa bao giờ được nghe về Chúa Jêsus.

 

Tuấn: Chúa Jêsus là Đấng tốt lành, Ngài luôn chăm xem, bảo vệ những người tin nhận Ngài, Ngài giúp đỡ cho những ai biết cầu nguyện cùng Ngài. À ngoại ơi, Chúa Jêsus cũng chữa lành cho người bệnh nữa, ngoại có muốn con cầu nguyện để Chúa Jêsus chữa lành bệnh cho ngoại không?

 

Ngoại: Có chứ tuấn, Ngoại đã bị bệnh lâu lắm rồi, và ngoại muốn Chúa Jêsus của con chữa lành cho ngoại mau hết bệnh.

 

Tuấn: Ngoại ơi, không phải là Chúa Jêsus của con không đâu, mà là Chúa Jêsus của tất cả mọi người, và nếu như ngoại muốn thì Chúa Jêsus cũng sẽ là của ngoại nữa.

Bây giờ con sẽ cầu nguyện cho ngoại nha, ngoại hãy cùng nhắm mắt với con đi!!!!Lạy Chúa Jêsus yêu dấu của con, con cảm ơn Ngài vì Ngài đã bảo vệ con băng qua khu rừng bình an. Bây giờ con cầu nguyện xin Chúa Jêsus chữa lành bệnh cho bà ngoại con. Con cảm ơn Chúa Jêsus nhiều lắm. Nhơn danh Chúa Jêsus Christ Amen!

 

Tuấn: Xong rồi đó ngoại, Chúa Jêsus đã nghe lời cầu nguyện của con và Ngài sẽ chữa lành cho bà ngay thôi. Hơi...con đói bụng quá.

 

Ngoại: Thôi bà cháu ta đi ăn cơm đi....

 

Hải yến: Các bạn thân mến thật vui mừng biết bao vì Chúa Jêsus giúp Tuấn đi qua khu rừng tối kia cho đến khi cậu ấy đến được nhà bà ngoại một cách an toàn. Và Chúa Jêsus cũng nghe lời cầu nguyện chữa lành cho bà của cậu nữa. Có phải Chúa Jêsus thật tốt lành và mạnh sức dường bao không các bạn? Vậy các bạn còn cảm thấy sợ nữa không? Nếu sợ thì hãy nhớ là chúng ta luôn có Chúa Jêsus bên cạnh nhé, xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại các bạn trong chương trình tuần sau.

 

Tâm: Anh hai ơi, em hết sợ rồi, vì em biết rằng trong ngôi nhà này có Chúa Jêsus đang ở đây để bảo vệ hai anh em mình.

 

Tân: Anh cũng vậy nữa, vì Chúa Jêsus sẽ không rời hai anh em mình một phút giây nào đâu. À, cho anh xin lỗi nha, vì hồi nãy anh đã ăn hiếp em.

 

Tâm: Không sao đâu, mình là anh em mà. A! Ba mẹ về....

 

Ba, mẹ: Hai con ở nhà có ngoan không?

 

Tân: Dạ ngoan ạ,

 

Mẹ: Bé Tâm ở nhà với anh hai có sợ không?

 

Tâm: Dạ không sợ ạ, vì Chúa Jêsus đang ở đây với tụi con mà.

 

Mẹ: Con gái của mẹ giỏi lắm, à, Tâm ơi, hồi nãy đi gấp quá mẹ quên rút cái bộ áo dài trắng của mẹ phơi ngoài vườn nữa. Con có lấy vô dùm mẹ không?

 

Tâm: Hả, mẹ nói cái gì? Mẹ treo cái áo dài ở ngoài vườn hả?

 

Mẹ: Ừ, con có thấy nó không?

 

Tâm: Vậy mà con với anh hai cứ tưởng

 

Tâm, Tân: hi…hi

 

Mẹ: Tụi con tưởng gì?

 

Tân: Bí mật, không được tiết lộ.

 

Cười: Hi…hi...

 

Phương Anh: Thì ra là bộ áo dài của mẹ treo ngoài vườn mà Tâm và Tân cứ tưởng là ma. Nhưng chị tin chắc rằng qua câu chuyện của bạn Tuấn thì hai bạn của chúng ta sẽ không còn sợ gì nữa đâu. Còn nếu khi nào mà các bé của chị cảm thấy sợ thì hãy nhớ câu Kinh Thánh này: Hêbơrơ 13:6 “Chúa giúp đỡ tôi, tôi không sợ chi hết”  Nào chúng ta cùng nhau đọc nào....

Còn bây giờ thì thời gian đã hết, chúng ta phải chia tay nhau thôi. Mọi thư từ liên lạc hay có thắc mắc gì xin hãy gửi thư đến địa chỉ:

 

 Chị xin chúc các em có một ngày cuối tuần thật vui tươi và tràn đầy ơn phước Chúa. Xin chào các em và xin hẹn gặp lại trong chương trình tuần sau.


Họ và tên (*) Email (*)
Hiển thị email
Nội dung
 

Người đầy tớ tham lam Ông Ghêhaxi đã cho chúng ta thấy khi chúng ta tham lam thì...
Đa-ni-ên trong hang sư tử Vậy là từ giờ trở đi, các em và chị hãy bắt chước giống như...
Xa-chê tìm Chúa câu chuyện này nói về một người đàn ông mà chẳng có ai...
Chàng trai chăn cừu và gã khổng lồ Nếu các em muốn biết chàng trai khoẻ mạnh, khôn ngoan đó là...
Chiếc nôi trên dòng sông hãy lo lắng, chăm sóc em của mình như chị Miriam đã làm cho...
Người mù ở Bartimê Ông Bartimê rất là đau khổ khi không nhìn thấy được gì,...
   Đăng nhập | Đăng ký