Hoàng Hậu yêu nước

Danh Tâm:  hu….hu….Chúa ơi con buồn quá….tại sao Ngài lại không cho con có cha có mẹ như các bạn khác…..hu…hu…..

 

Mi: ủa, Mỹ Lệ, em chưa về à, mấy bạn đã về hết rồi mà, sao em lại còn ngồi ở đây?

 

Danh Tâm: Dạ, thưa cô em chưa muốn về ạ…

 

Mi: tại sao em lại không muốn về nhà? ủa hình như em đang khóc hả? Có chuyện gì vậy? em có thể nói cho cô nghe được không?

 

Danh Tâm: Cô ơi, em buồn quá, em buồn quá cô ơi……

 

Mi: Thôi nín em, nín đi em, có chuyện gì vậy, em nói cho cô nghe đi…..

 

Danh Tâm: dạ….Hồi nãy ở trong lớp cô kêu tụi em là về nhà suy nghĩ làm một món quà để tặng mẹ nhân ngày quốc tế phụ nữ, bạn nào bạn nấy đều vui và hăm hở nghĩ ra những món quà thật là độc đáo cho mẹ mình ....riêng em thì…..em không có mẹ ở bên cạnh thì làm sao mà tặng đuợc (oà lên khóc)

 

Mi: Ồ, vậy à, cho cô xin lỗi nha, vì cô không biết điều này….vậy bây giờ em đang sống với ai..?

 

Danh Tâm: Dạ, em đang sống với ông ngoại ạ…..

 

Mi: Vậy ba mẹ của em đâu?

 

Danh Tâm: Dạ, ba mẹ của em ly dị nhau, và bây giờ ba mẹ của em mỗi người ở một nơi, em không biết bây giờ ba mẹ đang ở đâu nữa…..hic….hic…

 

Mi: à vậy à, cô hiểu rồi…..

 

Danh Tâm: Cô ơi, có phải cô đã từng nói là Chúa rất yêu em không? Chúa luôn ban cho em những điều tốt nhất không?

 

Mi: ừ, đúng rồi……

 

Danh Tâm: Cô ơi, vậy thì tại sao Chúa lại không cho em được sống trong một gia đình thật là hạnh phúc, có đầy đủ ba mẹ như là bạn Phương Mai và bạn Khánh Đoan vậy đó? em muốn có cha có mẹ mà……cô biết không, ở trong lớp của em ai ai cũng có đầy đủ cha mẹ hết, tối thứ bảy nào ba mẹ mấy bạn đó đều chở mấy bạn đó đi công viên hết, còn khi nào mấy bạn đó gặp chuyện gì buồn thì đều có mẹ ở cạnh để an ủi và tâm sự hết, còn em thì sao…….cha cũng không, mẹ cũng không, mỗi lần gặp chuyện gì buồn em chỉ có khóc và hỏi Chúa rằng tại sao Chúa lại để em như vậy…..

 

Mi: Mỹ Lệ à, cô biết là em rất là buồn về điều này…Nhưng cô muốn nói cho em biết một điều quan trọng hơn đó là mặc dầu em không có cha, có mẹ, ở bên cạnh, nhưng em có Chúa ở ngay trong lòng của em…và Ngài mới chính là cha mẹ của em…...em có tin cô không? điều đó là sự thật….Nên cô khuyên em đừng có buồn và thất vọng nữa….hãy chờ đợi và tin rằng Ngài đang muốn sử dụng cuộc đời của em, hoàn cảnh của em cho công việc rất lớn của Ngài trong tương lai….Em biết không, trong Kinh thánh cũng có kể lại một câu chuyện về một cô bé mồ côi cha mẹ, nhưng Đức Chúa Trời đã dùng cô bé để làm những công việc rất lớn cho Ngài……em muốn biết cô bé là ai không?

 

Danh Tâm: ai vậy hả cô…..

 

Mi: Cô bé đó chính là….

 

Danh Tâm: Ngày xửa ngày xưa, tại xứ xở BaTư có một cô bé nọ người Do Thái tên là Êxơtê, cô bé này rất là ngoan ngoãn và thật là xinh xắn, nhưng không may cô bé bị mồ côi cả cha lẫn mẹ. Sau đó Êxơtê được một người bà con tên là Mạc đô chê đem về nuôi. Hai vợ chồng Mạcđôchê không có con nên rất thương yêu cô bé. Họ chăm nom, chiều chuộng cô bé chẳng khác gì con ruột của mình. Thấm thoát Êxơtê đã lớn và trở nên một thiếu nữ rất là duyên dáng và xinh đẹp.

 

Một buổi tối nọ, sau khi ăn tối xong, Êxơtê cùng với cha mẹ nuôi ngồi lại nói chuyện với nhau..Không khí trong gia đình thật là ấm áp và hạnh phúc, nhưng không hiểu sao hôm nay trông ông Mạc đô chê có vẻ lo lắng hơn mọi ngày nên người mẹ mới hỏi:

 

Mẹ: Ông ơi, hôm nay có chuyện gì mà trông ông có vẻ lo lắng quá vậy?

 

Cha: Bà biết bữa nay trong tỉnh này có chuyện gì hay không?

 

Mẹ: Có chuyện gì hả ông?

 

Cha: Sáng nay nhà vua sai sứ giả đi khắp các tỉnh thành trong nước, để tìm những cô gái đẹp đem về cung cho nhà vua, để nhà vua chọn làm hoàng hậu đó…..

 

Mẹ: Vậy à…..

 

Êxơtê: Vậy chắc là chọn toàn những cô gái xinh đẹp không ha cha mẹ ha…..

 

Êxơtê: ơ, ơ sao…sao cha mẹ nhìn con dữ vậy?

 

À, con hiểu sao cha mẹ nhìn con rồi, thôi, cha mẹ đừng có lo, sứ giả của nhà Vua chắc chẳng làm phiền đến con đâu, con đã không đẹp mà lại là người Do Thái nữa chứ, đời nào nhà vua lại muốn chọn 1 cô gái Do Thái làm hoàng hậu chứ. Xưa nay người BaTư vẫn khinh rẻ người Do Thái của chúng ta mà….

 

Cha: Không đâu con ơi, con đừng có nghĩ như thế, vì cha biết con gái yêu quý của cha đẹp lắm, nhưng cha mong là ngươì ta sẽ không thấy con. Nên cha nghĩ là để cho an toàn, thì từ ngày mai trở đi con nên ở trong nhà với mẹ, đừng có đi đâu cả nghe chưa?

 

Êxơtê: Dạ.                   

 

Danh Tâm: Nàng Êxơtê vâng lời cha trốn kỹ ở trong nhà, nhưng các sứ giả khi đến làng đó, nghe tiếng đồn về sắc đẹp của nàng, nên đã đến nhà của ông bà Mạcđôchê và xin được đem nàng Êxơtê về cung.

Cha mẹ của Êxơtê rất buồn khi để con gái của mình ra đi như vậy, nhưng vì lệnh của vua đã ban ra thì không một ai dám làm trái lệnh.

 

Êxơtê: Cha mẹ ơi, bây giờ con phải vào cung đây, cha mẹ nhớ ở nhà giữ gìn sức khỏe nha…..

 

Mẹ: Con gái ơi, con hãy cẩn thận và xử xự cho thật là khôn ngoan nha con……

 

Êxơtê: Dạ.

 

Cha: con gái của ta, con đừng bao giờ quên 2 điều quan trọng này, thứ nhất là mỗi ngày con phải cầu nguyện với Đức Chúa Trời, thứ hai là con đừng nói cho ai biết là con là người DoThái nghe chưa, hãy nhớ kỹ những gì cha căn dặn nghe chưa con?

 

Êxơtê: Dạ, con xin nghe theo những gì cha đã dạy bảo. Thôi con phải đi đây, cha mẹ nhớ bảo trọng nha….

 

Cha mẹ: ừ, con đi nha con, cẩn thận nha con…….   

 

Danh Tâm: Kể từ khi đứa con gái nuôi đi rồi, gia đình của ông bà Mạcđôchê trở nên vắng vẻ và yên tĩnh. Nên ông Mạcđôchê cũng tìm cách theo con gái lên kinh thành. Mỗi ngày ông giả vờ đi dạo chơi trước sân của các cung phi để hỏi thăm xem con gái của mình có bình an hay không. Ngày nào không gặp được con, hay không nhận được tin tức gì của con gái thì ông Mạcđôchê buồn lắm.

Còn cuộc sống của nàng Êxơtê ở trong cung thì rất tốt, những người làm việc trong cung và những nàng hầu đối xử với nàng rất là tử tế. Dù chung quanh Êxơtê có hằng trăm cô gái xinh đẹp khác, nhưng Êxơtê vẫn được ưu đãi và được yêu quý hơn hết.

Cho đến một hôm:

 

Lính: Cho mời nàng Êxơtê đến ra mắt đức vua…..

 

Nàng hầu: Su: Dạ.  Nàng Êxơtê ơi, đức vua cho mời cô đến kìa, cô hãy mau trang điểm và đến ra mắt đức vua đi….

 

Êxơtê: Đức vua cho mời ta à, ta hồi hộp và sợ quá……

 

Nàng hầu: Không sao đâu, nàng mau vào đây để chúng tôi trang điểm cho…. nhanh đi.

 

Êxơtê: ừ….

 

Nàng hầu: su: xong rồi, ồ, cô đẹp quá….

 

Nàng hầu khác:Tâm: Chắc là nhà vua sẽ chọn cô cho mà xem…..

 

Êxơtê: Cảm ơn các em rất nhiều, ta đi đây…

 

2 nàng hầu: Dạ

 

 

Lính: Dạ thưa đức vua, hạ thần đã dẫn nàng Êxơtê đến đây để ra mắt Ngài rồi ạ…

 

Vua: hãy cho nàng vào đây……

 

Lính: Cho mời nàng Êxơtê vào cung………

 

Êxơtê: Dạ, hạ thần là Êxơtê xin được ra mắt bệ hạ……

 

Vua: Trẫm miễn lễ, nàng hãy đứng lên cho ta được thấy mặt nàng nào.

 

Êxơtê: Dạ, xin đội ơn bệ hạ…..

 

Vua: ồ, quả thật là một cô gái đẹp….nàng có những điểm rất là đặc biệt, khác với tất cả những cô gái trước……được lắm, được lắm cô gái này được lắm…..

Hỡi Êxơtê, ta sẽ chọn nàng làm hoàng hậu của ta……và bất kỳ điều gì nàng muốn ta cũng sẽ ban cho nàng….

 

Êxơtê: Dạ, xin đội ơn bệ hạ….

 

Danh Tâm Và thế là nàng Êxơtê được nhà vua chọn làm hoàng hậu, nàng rất được nhà vua yêu quý  và chiều chuộng hơn những cô gái khác….

Trong lễ cưới, nhà vua lấy vương miện hoàng hậu đội lên đầu cho Êxơtê và sau đó yến tiệc được tổ chức tưng bừng khắp nơi đề ăn mừng nhà vua đã chọn được 1 người vợ xứng đáng…

 

Vua::ha…ha…hôm nay các ngươi hãy ăn uống thật no say để chúc mừng ta cưới được một người vợ xinh đẹp này……..nào hãy trổi nhạc lên nào……..

 

Lính: Dạ, xin chúc mừng Ngài ạ, xin chúc mừng Ngài đã tìm được hoàng hậu mà Ngài đã trông đợi bấy lâu nay ạ….

 

Vua: ha…ha…..hôm ta rất là vui…….thôi được, nhân dịp này ta ra lệnh giảm thuế cho toàn dân và ban thưởng thật xứng đáng cho những ai đã có công với đất nước……

 

Mọi người: Xin đội ơn bệ hạ ạ……..

 

Danh Tâm: Trong triều đình lúc bấy giờ có một ông quan tên là Haman. Ông là người ham danh lợi và rất hống hách với mọi người. Ông vừa được nhà vua thăng chức, cho đứng đầu tất cả các quan trong triều đình. Từ đó, ông ta lại càng hống hách hơn và mỗi lần ra vào cung điện tất cả mọi người đều phải cúi đầu xuống để chào ông. Nhưng duy chỉ có cha nuôi của hoàng hậu Êxơtê là không chịu cúi đầu chào quan Haman mà thôi…..

 

Lính Nhơn:: Dạ, chào Ngài ạ…..

 

Lính:Tân : Dạ chào Ngài…..Này, sao ông không cúi đầu xuống chào quan Haman đi…..Ông không sợ bị chết à…..

 

Danh Tâm: Có người thấy ông  Mạc đô chê không cúi đầu chào quan, nên đã mách lại cho Haman biết điều này……

 

Lính: Dạ bẩm quan, hạ thần có điều này xin thưa với Ngài ạ….

 

Haman: Có chuyện gì? Ngươi  hãy nói đi…

 

Lính: Dạ thưa quan, mấy hôm nay thần để ý thấy là, mỗi lần quan bước vào cung ai ai cũng cúi đầu quỳ xuống chào Ngài, duy chỉ có một người là không chịu cúi đầu xuống chào Ngài thôi…

 

Hama: Có chuyện này à? Ngươi biết tên nào dám cả gan làm như vậy không?

 

Lính: Dạ thưa Ngài biết….đó chính là tên Mạcđôchê đó ạ.

 

Haman: vậy à, tên đó dám coi thường ta à, được rồi, ta sẽ cho hắn biết tay, dám coi thường Haman này à.

 

Lính: Dạ, còn điều này nữa thưa Ngài, tôi còn nghe đồn là tên Mạc đôchê ấy là người DoThái.

 

Haman: vậy à, tốt lắm, để rồi xem ta sẽ tiêu diệt hắn cùng với cả dòng tộc DoThái của hắn, để cho hắn thấy rằng, nghịch ta là sẽ chết….ha…ha…..  

  

Lính: Muôn tâu bệ hạ, có quan Haman xin được yết kiến bệ hạ….

 

Vua: Cho mời ông ấy vào…..

 

Haman: Hạ thần Haman cúi đầu kính chào bệ hạ….

 

Vua: Hôm nay ngươi cần gặp ta có chuyện gì?

 

Haman: Dạ bẩm bệ hạ, hạ thần có điều này muốn tâu trình cho bệ hạ biết, đó là hiện nay có 1 dân tộc đang sống rải rác trong các tỉnh thành của nước ta, Dân tộc này chính là dân DoThái, dân Do Thái này có luật lệ riêng và không chịu tuân theo luật lệ mà bệ hạ đã ban ra. Nếu cứ để đám dân Dothái này sống tự do như vậy, tôi e rằng sẽ gây ra những thiệt hại lớn cho đất nước của chúng ta.

 

Vua: Có chuyện này à,……

 

Haman: Dạ đúng như vậy ạ…..

 

Vua: vậy ý của ngươi như thế nào?

 

Hanman: nếu bệ hạ đồng ý, thì xin Ngài hãy ra 1 chiếu chỉ để tiêu diệt hết đám dân đó. Bệ hạ chỉ cần truyền lệnh, còn hạ thần sẽ thi hành tất cả mọi việc cho.

 

Vua: Thôi được rồi, vậy cứ làm theo cách của nhà ngươi đi…

 

Haman: Dạ, xin cảm ơn bệ hạ…

Người đâu, theo lệnh của nhà Vua vào ngày mười ba tháng 12 sắp đến, người BaTư của chúng ta phải tiêu diệt hết tất cả những ngươì DoThái, từ già trẻ lớn bé, đàn ông cũng như đàn bà, không để cho một người nào sống sót hết.

 

Tất cả: Tuân chỉ……

 

Haman: Ha…ha…ha…..ha…….

 

Danh Tâm: Nghe tin đó, tất cả người DoThái sống tại nước BaTư đều rất là lo sợ. Họ kiêng ăn, khóc lóc, và cầu nguyện cùng với Đức Chúa Trời để xin Ngài giải cứu họ. Ông Mạcđôchê, cha nuôi của hoàng hậu Êxơtê cũng lo buồn vô cùng. Thấy cha mình lo buồn như vậy hoàng hậu Êxơtê không biết có chuyện gì đã xảy ra, nên hoàng hậu đã sai người đến gặp cha hỏi thăm tình hình như thế nào.

 

Misu: Dạ thưa hoàng hậu, em đã hỏi thăm và cha của bà bảo với em đến nói với bà là: quan Haman ra lệnh tàn sát tất cả người DoThái đang sống ở đất nước này….

 

Êxơtê: Vậy à….

 

Danh Tâm: Nghe được tin này, hoàng hậu Êxơtê rất lo lắng và thương cho đồng bào của mình, bà muốn cứu họ, nhưng bà không biết phải làm sao..Bây giờ bà rất muốn được gặp nhà vua, nhưng không thể được vì theo luật triều đình là chỉ khi nào được nhà vua cho phép hay có lệnh của vua gọi thì người ta mới được vào gặp nhà vua…nếu người nào tự ý vào, sẽ bị chết cho dù ngươì đó là ai đi nữa…trước tình hình như thế, bà nói với ông Mạcđôchê hãy kêu gọi mọi người Do Thái phải cầu nguyện cho bà thật nhiều để bà mạnh dạn và có sự khôn ngoan đến gặp nhà vua…..

Cho đến một hôm, bà liều mình phạm luật của triều đình đến gặp nhà vua….

 

Êxơtê: Ta phải đến gặp đức vua thôi, nếu có phải chết, ta cũng sẵn sàng.

 

Lính: hoàng hậu đến……

 

Êxơtê: Thiếp xin ra mắt đức vua ạ…

 

Vua: Trẫm miễn lễ…..nàng hãy đứng dậy…..Nàng đến gặp ta có việc gì không?

 

Êxơtê: Dạ, thiếp đến đây để…….để muốn cầu xin Ngài một việc…..

 

Vua: Hỡi hoàng hậu Êxơtê yêu dấu của ta, nàng muốn cầu xin điều gì, đừng ngại chi cả hãy nói ra, cho dù nàng xin phân nửa đất nước này ta cũng ban cho nàng….

 

Êxơtê: Thưa đức vua, thiếp xin nói thật với người là thiếp là người Do thái và thiếp tha thiết cầu xin người hãy cứu giúp người Do Thái. Xin người hãy ban lệnh ngưng việc tàn sát đồng bào của thiếp đi ạ…..

 

Vua: Ai mà dám ra lệnh độc ác như vậy? Người đó ở đâu?

 

Êxơtê: Dạ đó chính là quan Haman ạ….

 

Vua: Haman, sao ngươi dám làm như vậy hả….

 

Haman: Xin Ngài tha mạng ạ, xin Ngài tha mạng ạ……Hoàng hậu ơi, xin bà hãy thương tình mà nói với nhà vua tha cho tôi, tôi biết tội rồi, tôi xin chừa, tôi xin chừa……

 

Vua: Không kêu la gì hết….bây đâu mau trói tên Haman này lại và treo hắn lên cho ta……

 

Haman: Xin tha cho tôi, xin tha cho tôi, xin tha cho tôi…..

 

Lính: Dạ……..

 

Êxơtê: Xin đa tạ Ngài đã cứu giúp dân tộc của thiếp…..

 

Vua: Đừng nói thế…….vì nàng là hoàng hậu của ta mà…..

 

Danh Tâm: Vậy là dân Do Thái được thoát chết nhờ vào tấm lòng yêu nước của hoàng hậu Êxơtê, bà đã sẵn sàng hy sinh tính mạng, danh dự và chức vị hoàng hậu của mình để cứu dân tộc. Chính vì thế, Chúa đã giúp bà cứu được tất cả người Do Thái mà không phải hy sinh một điều gì cả. từ đó trở đi hằng năm người Do Thái đều có lễ Phurim, tức là kỷ niệm ngày dân Do thái được thoát khỏi sự chết…..

 

Mi: Mỹ Lệ à, cô muốn kể cho em nghe câu chuyện này để em thấy rằng hoàng hậu Êxơtê cũng đã từng là 1 cô bé mồ côi, không cha, không mẹ, nhưng Đức Chúa Trời đã dùng bà làm một việc rất lớn đó là bà có thể cứu được tất cả những người Do Thái ở thời đó. Ý cô không phải nói là trong tương lai em sẽ được làm hoàng hậu giống như bà Êxơtê, nhưng điều mà cô muốn nói ở đây là em hãy vui lên và tin rằng Đức Chúa Trời cũng sẽ dùng em để làm những công việc thật lớn cho Ngài giống như là bà Êxơtê vậy đó…..Trong mắt của mọi người, em là một cô bé không cha mẹ, nhưng trong đôi mắt của Đức Chúa Trời em là cô công chúa bé bỏng của Ngài, em là viên ngọc quý của Ngài, và Ngài mới chính là cha, là mẹ của em….Em hiểu chưa?

 

Danh Tâm: Dạ, em đã hiểu rồi cô ạ, bây giờ em không còn cảm thấy cô đơn nữa, vì em biết Đức Chúa Trời mới chính là cha là mẹ của em, và Ngài sẽ dùng em, để em làm những công việc thật to lớn cho Ngài….

 

Mi: Đúng rồi, Mỹ Lệ của cô giỏi lắm…….Em buồn vì mình không có cha mẹ ở bên cạnh thì không có sai, vì ai ai cũng cần có cha mẹ bên cạnh chăm sóc hết mà, nhưng mỗi lần như vậy thì em hãy nhớ câu Kinh thánh này Khi cha mẹ bỏ tôi đi thì Đức-Giê-Hô-Va sẽ tiếp nhận tôi Thi Thiên 27:10,…..được chưa?

 

Danh Tâm: Dạ được ạ, câu Kinh thánh này hay quá cô ơi, em sẽ không bao giờ quên câu Kinh thánh này đâu…..

 

Mi: uh, thôi cũng trễ rồi chúng ta mau về thôi, để cô chở em về nhà ha…

 

Danh Tâm: Dạ, em cảm ơn cô ạ….

 

Mi: Các em thân mến, các em vừa được nghe qua những lời tâm sự của bạn Mỹ Lệ, các em có thấy tội nghiệp cho bạn ấy không? Các em ơi đây là một câu chuyện thật đó…….Mỹ lệ đã từng rất cô đơn và buồn chán vì mình không có cha mẹ, nhưng sau khi Mỹ Lệ biết là Chúa rất yêu em và Ngài muốn sử dụng em thì Mỹ lệ đã không còn buồn nữa, và bây giờ Mỹ Lệ đã lớn lên, Mỹ lệ rất là giỏi và là một người hầu việc Chúa rất tốt, ……..các em thân mến, Chị biết rằng trong số những bạn nhỏ đang nghe đài ở đây, cũng có 1 vài bạn rơi vào hoàn cảnh giống như Mỹ Lệ, nhưng qua câu chuyện ngày hôm nay chị muốn các em tin rằng Chúa rất yêu thương các em và Ngài đang muốn sử dụng các em để làm những công việc thật to lớn cho Ngài, và trong đôi mắt của Ngài thì các em rất là đặc biệt. Còn nếu khi nào các em cảm thấy cô đơn và buồn như bạn Mỹ Lệ thì các em hãy luôn nhớ câu Kinh thánh này………………và đây cũng chính là câu Kinh thánh mà chúng ta sẽ học thuộc lòng ngày hôm nay. Bây giờ thời gian của chúng ta cũng đã hết, chúng ta phải tạm chia tay nhau tại đây, nhưng trước khi chia tay chị xin mời các em cùng nhau học với chị câu Kinh thánh này, còn bây giờ, chị xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại các em trong chương trình tuần sau….

 

Chương trình măng non xin được tạmgìn dừng tại đây, cảm ơn các em đã quan tâm theo dõi, mọi thư từ liên lạc hay các em có thắc mắc gì, xin hãy gửi thư vào địa chỉ email: vuian@hotmai.com hoặc các em có thể gửi thư đến địa chỉ được nêu ở cuối chương trình. Xin cảm ơn các em rất nhiều và xin chào tạm biệt.


Họ và tên (*) Email (*)
Hiển thị email
Nội dung
 

Người đầy tớ tham lam Ông Ghêhaxi đã cho chúng ta thấy khi chúng ta tham lam thì...
Đa-ni-ên trong hang sư tử Vậy là từ giờ trở đi, các em và chị hãy bắt chước giống như...
Xa-chê tìm Chúa câu chuyện này nói về một người đàn ông mà chẳng có ai...
Chàng trai chăn cừu và gã khổng lồ Nếu các em muốn biết chàng trai khoẻ mạnh, khôn ngoan đó là...
Chiếc nôi trên dòng sông hãy lo lắng, chăm sóc em của mình như chị Miriam đã làm cho...
Người mù ở Bartimê Ông Bartimê rất là đau khổ khi không nhìn thấy được gì,...
   Đăng nhập | Đăng ký