Người con trai hoang đàng
          Kinh Thánh :         Lu ca 15:11-24

 

          Câu chuyện :         Chúa Jêsus kể chuyện người con trai hoang đàng.

 

          Câu gốc       :         Giăng 16:27 “Vì chính cha yêu thương các ngươi”.

 

          Mục đích bài học:

 

ü Chúa Jêsus yêu thiếu nhi

 

ü Chúa Jêsus sẽ sẵn sàng tha thứ cho em nào có lỗi và biết nhận lỗi

 

 

 

Phương Anh: Xin chào tất cả các em! Các em đang đến với chương trình phát thanh Xuyên Thế Giới, với chuyên mục dành cho Thiếu Nhi. Đừng bỏ lỡ cơ hội nhé!!!

 

Hồng Nhung: Rồi xong chưa, các em ổn định chưa?

 

Toàn thể: Dạ rồi,

 

Nhung: Bây giờ chúng ta sẽ tập lại vở kịch này một lần nữa, Đâu bạn nào là con chiên đi lạc đâu?

 

Duyên Tâm: Dạ, em ạ

 

Nhung: còn bạn nào đóng vai người chăn và Chúa Jêsus?

 

Tân: Dạ, em…

 

Nhung: Còn các bạn còn lại sẽ đàn chiên……

 

Khi bé Tâm nghe chị Mi hát một con chiên hoang, thì Tâm sẽ bắt đầu đóng vai là con chiên hư không vâng lời người chăn đi ra khỏi đàn chiên và bị lạc trong rừng. Còn khi bạn Tân nghe chị Mi hát, Người chăn lên non xuống khe vô hang thì bạn Tân đóng vai người chăn, đi tìm con chiên lạc của mình....Được chưa? Các em hiểu chưa? Các em nhớ tập trung vào vì chúng ta không còn thời gian nhiều nữa đâu, rồi bắt đầu.

 

Nhung: Hay quá, các em đóng rất hay thôi chúng ta mau thu xếp đồ đạc và chuẩn bị đi về, cũng trễ rồi, các em còn phải về nhà để học bài nữa.

 

Duyên Tâm: Ủa, chị ơi, hình như...hình như...có ai đang đứng lấp ló ở bên ngoài nhà thờ kìa.

 

Hải Yến: Chắc là mấy ông đi xin tiền chứ gì!

 

Nhung: Đâu để chị ra xem thử coi.

 

Nhung: Xin hỏi anh cần tìm ai ạ?

 

Nhơn: Dạ, dạ, tôi không có tìm ai hết, tôi chỉ vô tình đi ngang qua đây thôi ạ. Tôi thấy bên trong nhà thờ có đèn sáng, nên tôi tò mò, và tôi đã đứng đây nãy giờ để nghe vở kịch của các em nhỏ đóng, hay quá...câu chuyện này rất hay....câu chuyện này đã làm tôi nhớ đến cuộc đời hư đốn của tôi.

 

Duyên Tâm: Tại sao chú nói cuộc đời của chú hư đốn? Bộ….. khi xưa chú lì lợm lắm hả?

 

Nhơn: Đúng vậy, chú là một đứa con bất hiếu, lì lợm và không vâng lời cha mẹ.

 

Tân: Chú, chú, vậy chắc hồi xưa chú quậy lắm ha..?

 

Nhung: (chắc lưỡi) Tân, em không được nói như vậy với chứ…

 

Nhơn: không sao đâu cô, cậu bé này nói đúng đấy. Để tôi kể lại cho cô và các bé này nghe về cuộc đời của tôi....

 

Nhơn: Gia đình tôi sống trong một thành phố nhỏ, cách đây cũng rất xa. Gia đình của chúng tôi là một gia đình rất giàu có, vì mẹ mất sớm nên hai anh em tôi sống với cha. Cha rất yêu thương anh em chúng tôi, cuộc sống của chúng tôi rất là sung sướng và đầy đủ. Nhà của chúng tôi rất là rộng lớn, còn ruộng vườn thì cò bay thẳng cánh. Trong nhà của tôi thì có rất nhiều người đầy tớ giúp việc. Và cha bảo với chúng tôi rằng tất cả mọi tài sản của cha đều sẽ thuộc về hai anh em chúng tôi. Nhưng vì tôi là một kẻ ham chơi lêu lõng, không muốn làm việc chi cả, suốt ngày chỉ muốn xài tiền của cha thật nhiều mà thôi, nên một hôm tôi nói với cha.

 

Con: Cha ơi! Cha ơi cha!

 

Cha: Có chuyện gì vậy con?

 

Con: Cha ra đây con có chuyện này muốn nói với cha nè!!!

 

Cha: (buớc ra và ho vài cái) rồi nói đi!

 

Con: Cha ơi, xin cha hãy chia gia tài cho con đi!

 

Cha: Chi vậy con? Con cần chia gia tài để làm gì? ở trong nhà này con đâu có thiếu thứ gì?

 

Con: thì trước sau gì ...thì cha cũng chia gia tài cho con và anh hai, thì coi như bây giờ con lấy trước, mai mốt con khỏi lấy.

 

Cha: Cha không có tiếc chi với con cả, con muốn lấy gia tài khi nào cũng được vì đó là phần của con, nhưng cha chỉ muốn biết con muốn lấy một số tiền lớn như vậy để làm gì?

 

Con: thì….cha cứ chia cho con đi, coi như là con lấy số tiền này để đi làm ăn xa, với lại con không muốn ở trong ngôi nhà này nữa, con muốn đi thật xa và làm những gì con thích?

 

Thôi, cha đừng hỏi nhiều nữa, mau cho con tiền đi.

 

Cha: Thôi được rồi, cha sẽ nghe theo lời của con, chờ tí để cha đi lấy tiền....

 

Con: Ha..ha.. thành công rồi, ta sẽ ôm trọn một số tiền thật lớn trong tay....(chắc lưỡi) để nghĩ xem trước tiên ta sẽ làm gì với số tiền này đây????trước tiên là ta sẽ đi mua một căn nhà thật to và lộng lẫy, sau đó mời bạn bè đến nhà nhậu, ăn tiệc linh đình, và tiếp theo là đi nhảy đầm, bảo đảm mấy em sẽ chết mê chết mệt với anh chàng tỷ phú này thôi…ha….ha…

 

(ho và đi lấy tiền) (đưa số tiền ra và nói, lồng nhạc buồn vào câu nói của cha): Đây là phần tài sản của con. Số tiền này cha đã để giành cho con bấy lâu nay, hôm nay cha trao lại cho con, con hãy nhớ lo làm ăn chí thú, đừng có ham chơi mà thất bại nha con, với lại con cũng hãy nhớ rằng cha lúc nào cũng thương yêu con, nếu con có gặp khó khăn gì thì hãy quay về đây, cha sẵn sàng giúp đỡ con, ngôi nhà này, người cha già này luôn luôn giang tay chào đón và trông đợi con trở về. Hãy nhớ nha con.

 

Con: Con biết rồi, cha nói nhiều quá! Thôi con đi đây, cha ở nhà bảo trọng nha, lâu lâu con về thăm cha.

 

Cha: (dõi nhìn theo bước đi của con)

 

Bạn bè: 1, 2, 3, dô...

 

Nhơn: Chúc mừng sự giàu có của anh, hôm nay tôi phải uống thật say để bày tỏ lòng ngưỡng mộ anh bạn giàu có của tôi...ha….ha…

 

Con: phải rồi, hôm nay mấy anh em chúng ta hãy ăn uống no say, ai muốn ăn cái gì thì ăn, muốn uống cái gì thì uống, đừng lo nhà tỷ phú này sẽ trả hết cho, nào chúng ta cùng cạn ly nào….1, 2, 3,… dô…..

 

Con: Ra nhảy thôi anh em ơi,

 

Toàn thể: ô….(tiếng cười): Đã quá!!!!ha…ha….thích qua.ú…ú..

 

Con: ha..ha trước mắt ta là một biệt thự lộng lẫy, xung quanh ta thì có rất nhiều bạn bè, chiến hữu, quần áo thì lúc nào cũng hàng hiệu, ôi, cuộc đời này có tiền nó sướng làm sao đó.ha…ha.

 

 Và thế là ngày qua ngày tôi không có làm bất kỳ việc gì cả, chỉ chìm đắm trong những buổi tiệc, những cuộc vui chơi nhảy đầm, còn bạn bè thì nhiều vô số kể, ai ai cũng muốn kết bạn với tôi cả. Và rồi đã đến lúc túi tiền của tôi cạn dần đi. Cho đến một hôm nó trống không, không còn một đồng xu nào hết. Đến lúc này bạn bè cũng từ từ rời bỏ tôi, và tôi không còn được họ mời đến dự những buổi tiệc lớn nữa.

 

Con: (gõ cửa) Cọc…cọc

 

Bạn: Ai đó?

 

Con: Tôi nè!

 

Bạn: à, anh bạn giàu có của tui đó hả? Đến đây có việc gì không?

 

Con: uhm, uhm hôm nay tôi đến đây định nhờ anh giúp một việc.

 

Bạn: việc gì, nói lẹ lên đi, lúc này tôi bận lắm, không có rãnh như anh vậy đâu….

 

Con: Dạ, tôi định định uhm, đến xin anh cho tôi mượn vài trăm ngàn, khoảng 1 tháng sau, tôi mà tìm được việc làm thì tôi sẽ trả lại cho anh liền.

 

Bạn: Cái gì? vài trăm ngàn hả? Anh có lộn không? anh giàu lắm mà? Anh sang trọng lắm mà? Tui làm gì có vài trăm mà cho anh mượn, mà ai biết được là anh mượn rồi anh có khả năng để trả không? hay là quỵt luôn, thôi…thôi…đi chỗ khác mượn đi, tôi không cho mượn đâu….

 

Con: Anh làm ơn giúp tôi đi mà!!!Anh hãy vì tình anh em của chúng ta mà cho tui mượn đỡ vài trăm, khi nào đi làm có tiền thì tôi trả ngay…

 

Bạn: Cái gì? anh em hả? Ai là anh em với mấy người, khi xưa có tiền, giàu có thì là anh em còn bây giờ đó hả....một thằng ăn mày mà bày đặt làm anh em với tôi hả?.....miễn đi…..đi chỗ khác xin đi thằng ăn mày kia….xí....(Đóng cửa: Rầm)

 

Con: (hơi thở dài) Đời đúng thật là bất công, lúc mình có tiền thì ai cũng bu lại chơi với mình, còn lúc gặp khó khăn thì ai cũng phủ phàng và trở mặt hết…hơi….đói quá, nhà cửa cũng đã bán, quần áo giày dép cũng đã bán, bây giờ không còn gì để bán nữa, biết làm sao bây giờ…..đói quá….

 

Con: (gõ cửa 1 gia đình nông dân): Cọc, cọc,.

 

Nông dân: có chuyện gì không?

 

Con: Ông ơi, xin cho tôi được làm đầy tớ của nhà ông, tôi hứa sẽ làm việc thật giỏi.

 

Nông dân: Thôi cũng được, gia đình ta cũng đang cần một người chăn heo, vậy bây giờ ngươi hãy ra ngoài đồng lo cho bầy heo của ta đi, ngươi phải cho nó ăn uống no nê, và phải chăm sóc cho nó thật béo mập đó nha, làm giỏi thì ta sẽ trả công tốt cho……

 

Con: Dạ vâng ạ...

 

(Tiếng heo kêu: ột, ột)

 

Con: (chắt lưỡi): Hôi quá, tụi bây thúi quá....im đi làm gì la dữ vậy? Đồ ăn của tụi bây nè, ăn đi, ăn từ từ đó, không được giành nhau nha chưa.

 

Con: đói quá, nhìn tụi nó ăn ngon miệng chưa kìa,

 

Ê heo, đồ ăn của mày ngon lắm hả?

 

Heo: (Trả lời) ột ột

 

Con: Mày cho tao ăn một miếng nha, một miếng thôi à, tao đói quá!!!!

 

Heo: (la lớn vì có người dành ăn) ....ột…ột…

 

Nông dân: Ê cái thằng kia mày làm gì mà con heo của tao nó la um sùm vậy, chèng ơi, mày dám dành ăn với nó hả. (đánh) cho mày chết nè!!cho mày chết nè!!!

 

Con: ui da!, ui da….con xin chừa, con xin chừa, xin tha cho con.

 

Giá như giờ này mình ở nhà thì cha đâu có để mình đói khát như vầy. Lúc còn ở nhà với Cha thì mình muốn cái gì được cái nấy, lúc nào cũng có thức ăn ngon, mặc đẹp, còn kẻ hầu người hạ thì không có thiếu gì. còn bây giờ mình ra nông nổi này, nghèo đói rách nát, không nhà không cửa, là kẻ chăn heo, còn bị đánh vì cái tội dành đồ ăn của heo nữa chứ…hứ…phải chi lúc trước mình đừng có cãi lời cha, đừng có bỏ nhà đi và xài tiền phung phí thì bây giờ mình đâu có đến nỗi này. Bây giờ mình hối hận quá, cha ơi, giờ này cha ở nhà có khỏe không? Con hối hận lắm rồi, con rất muốn về nhà xin lỗi cha, mà con không dám, con xấu hổ lắm, xin tha thứ cho con....

 

Hải Yến: Chú ơi, bây giờ chắc là chú hối hận lắm hả?

 

Con: uh, bây giờ chú hối hận lắm, ngày nào chú cũng lang thang nơi này đến nơi kia, chú muốn về nhà lắm nhưng không dám, mấy cháu có biết không? có lúc chú về đến nhà nhưng chỉ đứng ở ngoài cổng nhìn vào mà thôi, chứ chú không dám bước vào nhà,vì chú sợ cha sẽ không tha thứ cho chú, chú cảm thấy xấu hổ với cha lắm. Nên hồi nãy đi ngang qua đây, chú vô tình nghe được câu chuyện này, chú thấy cảm động lắm, vì chú thấy sao mình giống chú chiên đi lạc quá,

 

Duyên Tâm: chú ơi, vậy chú hãy mau trở về nhà với cha của chú đi, con tin chắc là ông ấy đang nhớ thương và trông chờ chú từng ngày đó, và ông ấy cũng sẽ sẵn sàng tha thứ cho chú nếu chú quay về với ông.

 

Tân: Đúng rồi đó, chú thấy không khi con chiên đi lạc thì người chăn đã đi tìm chiên hết chỗ này đến chỗ khác, và khi tìm được chiên rồi thì người chăn rất là hạnh phúc và vui mừng.

 

Con: Nhưng chú sợ…………

 

Hải Yến: không có gì phải sợ đâu chú. tụi con sẽ cầu xin Chúa Jêsus cho chú được trở về nhà gặp được cha.

 

Nhung: Các em nó nói đúng đó, anh nên suy nghĩ kỹ và trở về đi, cha của anh đang đợi anh đó.

 

Con: tui xin cảm ơn cô và các cháu rất nhiều, à...mà trong bài hát hồi nãy tôi có nghe nhắc đến tên của một người đó là Chúa Jêsus, vậy Chúa Jêsus là ai vậy?

 

Tân: À, Chúa Jêsus đó hả? Thì Chúa Jêsus là con của Đức Chúa Trời, Ngài xuống thế gian này để cứu con người, ai mà xin Chúa Jêsus tha tội thì Ngài sẽ rửa sạch tội cho người ấy và người ấy sẽ trở nên con cái của Đức Chúa Trời.

 

Con: Làm sao mà Chúa Jêsus có thể tha thứ tội cho mọi người được? Ngài có sẵn lòng tha thứ những lỗi lầm của chú không?

 

Duyên Tâm: Dạ có chứ, Ngài sẵn sàng tha thứ hết cho mọi người để cứu con người Ngài đã phải chịu chết trên cây thập tự giá, đổ huyết ra để rửa sạch tội lỗi cho con người. Nếu chú muốn thì Chúa Jêsus cũng sẽ rửa sạch tội lỗi cho chú nữa.

 

Con: thế à, vậy thì bây giờ cô và mấy cháu hãy giúp chú nói chuyện với Chúa Jêsus để xin Ngài tha thứ lỗi lầm cho chú.

 

Nhung: Vậy bây giờ các em hãy nhắm mắt lại, còn anh thì hãy lập lại lời cầu nguyện của tôi nha.

 

Lạy Chúa Jêsus, con biết con là người có tội, xin Chúa Jêsus tha thứ cho con và cho con được làm con cái yêu dấu của Ngài. Con cầu nguyện nhơn danh Chúa Jêsus Christ amen!

 

Hải Yến: Chú ơi, vậy bây giờ Chúa Jêsus đã tha thứ cho chú rồi đó, chú hãy mau quay trở về nhà đi,

 

Con: đúng rồi, bây giờ chú phải quay trở về nhà với cha thôi, con cảm ơn Chúa Jêsus, chú cảm ơn các cháu rất nhiều, chú đi đâu.

 

Toàn thể: tạm biệt chú, xin tạm biệt!

 

Mi: Các em thân mến! Các em vừa nghe các bạn nhỏ của chúng ta nói về Chúa Jêsus cho chú Hoàng, chị không biết là có em nhỏ nào thích nói về Chúa Jêsus cho các bạn của mình nghe không nữa!!!!!nhưng chị hi vọng rằng các em bé của chị sẽ mạnh dạn nói thật nhiều về Chúa Jêsus cho các bạn trong lớp of chúng ta nghe, à, chúng ta hãy quay về với câu chuyện của chú Hoàng, bây giờ chị mời các em hãy nghe tiếp xem chú Hoàng đã trở về nhà được không nhé!

 

Cha: (ho…ho) út ơi, giờ này con đang ở đâu? Con có biết rằng cha nhớ con lắm không? Cha mong con hằng ngày, hãy mau quay về với cha đi con!

 

Cha: cha, con nè cha!!!con trai của cha đã quay về rồi nè cha

 

Cha: Con, con về rồi đó hả? Bấy lâu nay con đi đâu? Sống ở đâu? Con có cực khổ lắm không?

 

Con: cha ơi, cha cho con xin lỗi cha, con đã cãi lời cha, con đã tiêu xài hết tiền của cha cho, và bây giờ con ra nông nỗi này nè, xin cha hãy tha thứ cho con, bây giờ con trở về rồi thì cha hãy cho con được làm việc như một người đầy tớ để con được chuộc lại lỗi lầm của mình.

 

Cha: con ơi con đừng nói vậy, con mãi mãi là đứa con mà cha rất yêu quý, bây giờ con hãy về đây sống với cha, đây là nhà của con mà, con hãy quên mọi chuyện trước kia đi và làm lại cuộc đời nha con.

 

Người đâu, hãy mau pha nước cho cậu út tắm và lấy một bộ quần áo mới cho cậu mặt nha chưa....à, nói tụi nhỏ ra bắt một con bo` mập be’o nhất làm thịt để ăn mừng cậu chủ về nhà nghe chưa?

 

Con: Cha ơi, con cám ơn cha nhiều lắm.

 

Câu chuyện kết thúc thật cảm động phải không các em? Đúng vậy cha mẹ thì lúc nào cũng yêu thương con cái cả..và cha mẹ luôn sẵn sàng tha thứ cho những bé nào có lỗi, giống như Chúa Jêsus, Ngài rất yêu con người chúng ta và Ngài sẵn sàng tha thứ cho ai biết ăn năn và trở về với Ngài. Chị mong là các bé sẽ thích câu chuyện này và luôn ghi nhớ rằng Chúa Jêsus lúc nào cũng yêu thương các bé. Còn bây giờ chúng ta hãy cùng nhau học câu Kinh Thánh trong sách Giăng 16:27 Vì chính cha yêu thương các con.

 

Phương Anh: Thôi đã đến lúc phải chia tay nhau rồi. Xin tạm biệt các em và chúc các em có một ngày cuối tuần thật vui vẻ hạnh phúc.

Họ và tên (*) Email (*)
Hiển thị email
Nội dung
 

Người đầy tớ tham lam Ông Ghêhaxi đã cho chúng ta thấy khi chúng ta tham lam thì...
Đa-ni-ên trong hang sư tử Vậy là từ giờ trở đi, các em và chị hãy bắt chước giống như...
Xa-chê tìm Chúa câu chuyện này nói về một người đàn ông mà chẳng có ai...
Chàng trai chăn cừu và gã khổng lồ Nếu các em muốn biết chàng trai khoẻ mạnh, khôn ngoan đó là...
Chiếc nôi trên dòng sông hãy lo lắng, chăm sóc em của mình như chị Miriam đã làm cho...
Người mù ở Bartimê Ông Bartimê rất là đau khổ khi không nhìn thấy được gì,...
   Đăng nhập | Đăng ký