Người đầy tớ tham lam

Phương Anh: Xin chào tất cả các em , vậy là chúng ta lại được gặp nhau sau một tuần lễ học tập, chị hy vọng là hôm nay các em sẽ có những giây phút thật là vui tươi và thư giãn với chương trình Măng Non của chúng ta……Các em thân mến, để thay đổi không khí, hôm nay chị sẽ đưa các em đến một nơi rất là xa xôi, và thật là thú vị, bảo đảm là các em sẽ thích ngay thôi.

 

Hải Yến: Ủa chị ơi, chị định đưa tụi em đi đâu vậy, chúng ta sắp đến giờ gặp các bạn nhỏ nghe đài rồi mà…..

 

Phương Anh: Đừng lo, chị sẽ dẫn các em và tất cả các bạn nhỏ nghe đài đi luôn, hôm nay chị muốn đưa các em đi tham quan mà….

 

Tân: Ủa mà mình đi bằng gì hả chị?

 

Phương Anh: Ha..ha… Các em đừng có lo, trong tay chị hiện đang có cỗ máy thời gian của Đôrêmon. Hôm qua chị vừa mượn được đó, với cỗ máy thời gian này chị và các em sẽ quay trở về quá khứ của hàng ngàn năm trước để gặp lại một người bạn, cũng là vị khách mơì của chúng ta ngày hôm nay…

 

Danh Tâm: ồ, đi bằng cỗ máy thời gian à, thích quá, mà mình sẽ gặp ai vậy chị?

 

Phương Anh: Bí mật, đến đó rồi sẽ biết, người này đã từng xuất hiện trong câu chuyện mà chúng ta đã được nghe vào tháng trước, thôi các em đừng có thắc mắc nữa, chúng ta mau lên đường thôi, trễ giờ rồi đó, Nào sẵn sàng chưa?

 

Tất cả: Dạ rồi…..

 

Phương Anh: 1, 2, 3 lên đường……..

 

Tất cả: a……..

 

Danh Tâm: ha..ha..thích quá, thích quá…..

 

Hải Yến: Đã quá, đã quá..

 

Tân: Ôi, cảnh vật đẹp quá chị ơi…….

 

Phương Anh: Ngồi yên coi chừng té bây giờ…...

 

(Nhạc)

 

Mi: Đến rồi,

 

Duyên Tâm:  wao, chúng ta đã đến nơi rồi,

 

Yến: Đến rồi hả chị?

 

Mi: ừh, đến rồi đó……

 

Tâm: Mấy bạn ơi, công nhận ở đây đẹp quá ha……

 

Su: Ừ, đẹp thiệt đó….

 

Tân: Ê, ê, Đằng kia có 1 ngôi làng kìa chị…….

 

Mi: Ừh, bây giờ chúng ta sẽ đi bộ vào cái làng đó đi….

 

Tất cả: Dạ…..đi thôi……

 

Mi: Ủa, vị khách mời của chúng ta giờ này sao chưa thấy ta?  Ông ta đến chưa ta, ê, ê, hình như ông ấy kìa, ồ ông ấy đến rồi, mau lại đằng kia thôi các em ơi……

 

Tất cả: Dạ…..

 

Mi: Xin chào ông!!!Ông đợi tụi cháu nãy giờ có lâu không ạ?

 

Ghêhaxi: à, khoảng 10 phút à….

 

Mi: Dạ cháu xin lỗi, vì cháu phải gặp các bạn nhỏ trên đài một tí ạ,,,,

 

Ghêhaxi: ờ, ờ không sao đâu các cháu ..Nào bây giờ chúng ta bắt đầu được chưa?

 

Mi: Dạ, được ông ạ. Minh chuẩn bị Micrô chưa em?

 

Tân: Dạ rồi, đây nè chị…..

 

Mi: uhm…alô, 1, 2, 3, 4 thử máy, alô, alô….rồi tốt rồi, bắt đầu thôi…..

 

Các em thân mến!!! hôm nay chúng ta sẽ được gặp một vị khách mời thật là đặc biệt, vị khách này là một trong những nhân vật có thật ở trong Kinh Thánh. Ông sẽ kể cho chúng ta nghe một câu chuyện về cuộc đời ông….

 

Thưa ông, ông có thể nói cho các bạn nhỏ Việt Nam biết ông tên gì, và ông đã từng xuất hiện trong câu chuyên nào của Kinh Thánh không ạ?

 

Ghêhaxi: Xin chào các cháu thiếu nhi Việt Nam, ông tên là Ghê ha xi,

 

Tân: ủa, Ghêha xi nào ta, sao nghe lạ quá vậy?….

 

Hải Yến: im, nghe ông nói tiếp kìa…..

 

Ghêhaxi: (cười…) Chắc các cháu nghe tên của ông lạ lắm phải không, nếu các cháu mở Kinh Thánh và đọc trong sách II Các vua 5 thì các cháu sẽ thấy tên ông xuất hiện ở nơi đó?

 

Danh Tâm: À…..con nhớ rồi, có phải ông đã từng xuất hiện trong câu chuyện Cô Bé Nô Lệ không?

 

Ghêhaxi: Đúng rồi đó….

 

Hải Yến: À, thì ra ông là người làm của ông tiên tri Êlisê, và ông tiên tri Êlisê đã từng chữa lành cho ông quan Naaman hết bịnh phung đó phải không ông?

 

Ghêhaxi: Đúng rồi đó……

 

Tân: À, em nhớ ra rồi, ông tiên tri Êlisê đã chữa lành cho ông quan Naaman bằng cách là kêu ông Naaman tắm mình dưới sông 7 lần, và sau đó ông ấy đã được hết bệnh phung…..

 

Ghêhaxi: Ừh....đúng rồi đó….

 

Ghêhaxi: huh…..khi nghe tên ông, thì ai cũng biết ông là một kẻ xấu xa, tham lam và bị Đức Chúa Trời trừng phạt hết…

 

Danh Tâm: Ủa sao vậy ông? Ông bị Đức Chúa Trời trừng phạt điều gì vậy ông?

 

Mi: Các em ơi, hiện nay ông Ghêhaxi đang mang bịnh phung, giống như bệnh của quan Naaman vậy đó…..Ông ơi, chắc là ông không ngại kể cho tụi cháu nghe tại sao ông mắc bệnh này chứ?

 

Ghêhaxi: Không sao đâu, để ông sẽ kể cho tụi cháu nghe tại sao mà ông bị bệnh phung như vầy,…….các cháu biết không? Cuộc đời của ông bị thất bại chỉ vì sự tham lam, và giờ đây ông phải sống trong cảnh bệnh tật và đau khổ như thế này cho tội lỗi của mình……

 

Tân:  Thưa ông, ông nói ông bị bệnh như vậy chỉ vì ông tham lam, là sao cháu không hiểu….

 

Ghêhaxi: Thôi được rồi, để ông kể cho các cháu nghe……câu chuyện là như vầy…

 

(Nhạc)

 

Ghêhaxi: Sau khi quan Naaman được khỏi bệnh, ông ấy rất là vui mừng và ông ấy liền đến nhà ông chủ của ông là tiên tri Êlisê để tạ ơn…….

 

Na a man: Ông Êlisê ơi, tôi đã được lành bệnh rồi, Đức Chúa Trời của ông đã giúp tôi hết bịnh phung rồi……

 

Êlisê:  Ồ, ta mừng cho ngươi.

 

Naaman: Tôi thật cảm ơn ông, bây giờ tôi mới nhìn thấy khắp thế gian này, không có ai bằng Đức Chúa Trời của ông hết, Đức Chúa Trời của ông thật là quyền năng…..Cảm ơn Đức Chúa Trời của ông rất nhiều…..

Naaman: Êlisê, tôi rất biết ơn ông vì ông đã cứu tôi do đó để tỏ lòng biết ơn, tôi xin ông hãy nhận lấy những lễ vật này của tôi.

 

Êlisê: Không, tôi không nhận đâu, vì tôi đã không chữa lành cho ông, nhưng chính dct đã chữa lành cho ông đó. Ông hãy dâng lời cảm tạ và những lễ vật này lên cho Đức Chúa Trời đi.

 

Êlisê: Bây giờ ông hãy về cho bình an….Ghêhaxi mau ra tiễn khách nào….

 

Ghêhaxi: Dạ….dạ…

 

Quan: Xin ông hãy nhận lấy đi mà….đây là tấm lòng biết ơn của tôi dành cho ông mà…..

 

Êlisê: Xin ông đừng làm vậy, Tôi xin chỉ Đức Chúa Trời hằng sống mà thề rằng tôi sẽ chẳng nhận chi hết, vì những điều mà tôi đã làm là để làm tốt đẹp cho danh của Đức Chúa Trời mà thôi.

 

Ghêhaxi: Sao chủ không nhận đi ạ, họ muốn trả ơn thì chúng ta cứ lấy, có việc gì mà phải từ chối.

 

Êlisê: Trước mặt Đức Chúa Trời, ta không muốn nhận lãnh vật chi cả, vì ta làm điều này là cho Ngài.

 

Na a man à, ông đừng lo ngại gì hết, hãy đi về nhà bình yên.

 

Na a man: vậy tôi xin phép đi về, và tôi hứa rằng tôi sẽ cảm tạ ơn Đức Chúa Trời,  cũng như kể từ bây giờ tôi sẽ tin, thờ phượng và cầu nguyện chỉ với Đức Chúa Trời mà thôi, tôi sẽ không thờ lạy các thần hay là các hình tượng nào khác nữa.

 

Êlisê: ừh tốt lắm, bây giờ ông hãy về cho bình yên…

 

Naman: Xin cảm ơn ông tôi về đây…..

 

Êlisê: Chào ông

 

Ghêhaxi: (nói nhỏ), huh, ngưòi ta có lòng vậy mà chủ mình lại chê? Nếu ông không lấy, thì tui sẽ chạy theo lấy…..

 

(Tiếng ngựa kêu lọc cọc)

 

Ghêhaxi: Lúc đó, ông cảm thấy rất tiếc vì thấy ông Êlisê không chịu nhận lễ vật của ông Naaman, và lúc đó lòng tham lam của ông bắt đầu nổi lên, ông quyết định đuổi theo quan Naaman để xin được nhận lễ vật…..

 

Ghêhaxi: Ông ơi, ông ơi, dừng lại đã……(thở)

 

Quan: Có chuyện gì thế?

 

 Ghêhaxi: (vừa thở vừa nói): Dạ, dạ, Ông chủ Êlisê của tôi sai tôi nói với ông rằng, xin ông hãy cho các môn đồ của chủ tôi tiền và hai bộ áo đi ạ.

 

Quan: Dạ…..Xin hãy nhận lấy số tiền này đi ạ, và các bộ áo này, xin đừng ngại ngùng chi….

 

Ghêhaxi: Xin cám ơn ạ, cám ơn ạ

 

Quan: Ta đi đây, Xin chào ông (tiếng ngựa).

 

Ghêhaxi: Ha…ha… vậy là ta được một ít tiền và hai bộ áo này, ha..ha.. đã quá….. nếu ta không chạy theo và xin thì thật là uổng phí ha..ha…

 

Ghêhaxi: Lúc đó ông rất vui và hớn hở khi có được số bạc đó, và ông cũng nghĩ rằng ông làm việc này thì ông chủ Êlisê sẽ không biết được, nhưng không ngờ sau đó thì……

 

Êlisê: (tằng hắng) Ngươi mới đi đâu về đó,

 

Ghêhaxi: Dạ, dạ, có đi đâu đâu ạ…

 

Êlisê: thật không?

 

Ghêhaxi: Dạ thật ạ, dạ tôi chỉ đi ra tiễn khách thôi mà….

 

Êlisê: Ngươi tiễn khách à, tiễn khách rồi làm gì nữa?

 

Ghêhaxi: Dạ, tiễn khách thôi chứ không có làm gì nữa ạ.

 

Êlisê: Ngươi làm như ta không biết hành động of ngươi vậy đó, có phải ngươi đã đi theo quan Na a man và xin bạc và lễ vật của ông ấy hay không?

 

Ghêhaxi: Dạ, dạ….

 

Êlisê: Ta thấy ngươi thật là tham lam, huh được rồi, Vì ngươi đã quá tham lam, nên kể từ bây giờ ngươi sẽ mang lấy bịnh phung của Na a man suốt đời, và đây là điều ngươi phải trả giá cho hành động tham lam của ngươi.

 

Ghêhaxi: Dạ, xin chủ tha cho tôi, xin ông tha cho tôi……ah,,ah……..ah….

 

(Nhạc nhẹ)

 

Ghêhaxi: Câu chuyện là như vậy đó, Các cháu biết không, đây chính là bài học nhớ đời của ông, bây giờ ông phải mang căn bệnh phung này suốt đời, ông phải chịu đau đớn vì căn bịnh nàyvà ông còn bị mọi người xa lánh nữa, (thở) ông rất hối hận về những việc làm xấu xa của ông, nhưng đã muộn rồi, Đức Chúa Trời rất giận và Ngài đã trừng phạt ông. Cho nên ông mong là qua cuộc đời của ông, các cháu sẽ rút ra được một bài học cho chinh mình, hãy nhớ, đừng có tham lam bất kỳ điều gì hay là vật gì của ai hết và hãy kính sợ Đức Chúa Trời.

 

Tất cả: Dạ……

 

Danh Tâm: Dạ, tụi cháu biết rồi, tụi cháu sẽ không dám tham lam và lấy đồ gì của ai nữa, cháu sợ bị Chúa phạt lắm….

 

Hải Yến: Đúng rồi đó, tham lam là 1 tánh xấu, mình là con của Chúa thì mình không được tham lam phải không ông?

 

Ghêhaxi: ừh đúng rồi, phải chi lúc trước ông biết suy nghĩ như vậy thì ông đâu có bị bệnh như vầy đâu….

 

Mi: Thật là một câu chuyện buồn phải không các em? Ông Ghêhaxi đã cho chúng ta thấy khi chúng ta tham lam thì chúng ta sẽ bị Đức Chúa Trời trừng phạt như thế nào rồi rồi, vậy các bé của chị đừng có tham lam nhé!!!!!

 

Tất cả: Dạ…..

 

Mi: í, cũng trễ rồi, chúng ta phải về nhà thôi…….thôi tụi cháu xin chào ông tụi cháu về

 

Ghêhaxi: ừh, chào các cháu, các cháu đi bình an nha, và hãy nhớ bài học ngày hôm nay đó là đừng tham lam…..nhớ chưa?

 

tất cả: Dạ nhớ ạ….Xin tạm biệt ông, tụi cháu đi đây…….

 

Mi: Dạ, tụi cháu đi đây, cám ơn ông đã dành thời gian cho tụi cháu, xin chào ông….

 

Ghêhaxi: tạm biệt các cháu..

 

Phương Anh: Các em thân mến, như các em đã thấy kết quả của việc tham lam là gì rồi đó, nên chị mong là từ nay trở đi chúng ta sẽ không còn tham lam bất kỳ cái gì của ai nữa, được không nào…..

 

Tất cả: Dạ được…..

 

Phương Anh: Còn bây giờ thì thời gian của chúng ta đã hết, chúng ta phải nói lời tạm biệt thôi. Nhưng trước khi chia tay thì chúng ta cũng không quên cùng nhau học 1 câu kinh thánh ở trong sách Phục truyền 5: 21, đây cũng chính là điều răn thứ 10 mà Chúa đã dạy cho chúng ta: Nào xin mời các em cùng đọc: Ngươi chớ tham lam……


Họ và tên (*) Email (*)
Hiển thị email
Nội dung
 

Đa-ni-ên trong hang sư tử Vậy là từ giờ trở đi, các em và chị hãy bắt chước giống như...
Xa-chê tìm Chúa câu chuyện này nói về một người đàn ông mà chẳng có ai...
Chàng trai chăn cừu và gã khổng lồ Nếu các em muốn biết chàng trai khoẻ mạnh, khôn ngoan đó là...
Chiếc nôi trên dòng sông hãy lo lắng, chăm sóc em của mình như chị Miriam đã làm cho...
Người mù ở Bartimê Ông Bartimê rất là đau khổ khi không nhìn thấy được gì,...
Cô bé nô lệ Thật đó các bạn ơi, Đức Chúa Trời rất yêu chúng ta.
   Đăng nhập | Đăng ký