Sự thật lớn đến mức khoa học không thể giải thích
NGƯỜI PHỎNG VẤN:   Thưa giáo sư, vũ trụ đã khởi đầu như thế nào? Có phải thực thể được tạo thành từ chỗ hư vô không? Có thể nào thực thể được tạo thành từ chỗ hư vô không? 

 

GIÁO SƯ:  Con người đã đặt ra nhiều câu hỏi cực kỳ quan trọng trong suốt nhiều thế kỷ qua. Thật may mắn, trong thế kỷ hai mươi mốt chúng ta đã có được những câu trả lời tốt hơn những người đã đặt ra những câu hỏi đó. 

 

NGƯỜI PHỎNG VẤN:   Vũ trụ đã hình thành như thế nào? 

 

GIÁO SƯ:   Khoa học và triết học vũ trụ cố gắng trả lời câu hỏi quan trọng này. Triết gia nổi tiếng thế giới Antony Flew đã viết một cuốn sách có tựa đề The Presumption of Atheism, nghĩa là Giả định của Thuyết Vô Thần vào năm 1976. Ông nói ông sẽ xem như Đức Chúa Trời không tồn tại, trừ khi các bằng chứng thuyết phục ông tin vào điều ngược lại.    

 

NGƯỜI PHỎNG VẤN:  Chẳng phải ông ấy là người đã nói phương châm của đời mình là “đi theo các bằng chứng, dù chúng có dẫn đến đâu” đó sao?

 

GIÁO SƯ:  Đúng vậy. Các nhà khoa học đã khám phá được rất nhiều điều trong suốt ba thập kỷ kể từ khi ông viết cuốn Giả định của Thuyết Vô Thần vào năm 1976. Nhờ đi theo các bằng chứng, suy nghĩ của giáo sư Flew đã có nhiều bước tiến đến nỗi ông đã đặt cho cuốn sách vào năm 2007 của mình, cuốn Có Một Đức Chúa Trời, phụ đề “Nhà vô thần nổi tiếng nhất thế giới đã thay đổi quan điểm của mình như thế nào.”

 

NGƯỜI PHỎNG VẤN:  Bằng chứng nào đã tác động khiến ông thay đổi quan điểm của mình?

 

GIÁO SƯ:  Suốt nhiều năm, thật hoàn toàn khả thi khi tin rằng vũ trụ là vĩnh cữu, và rằng vũ trụ không có khởi đầu. Nhưng các nhà thiên văn học đã khám phá ra những bằng chứng có sức thuyết phục cao cho thấy vũ trụ có một khởi đầu. Họ đã khám phá ra các sóng vô tuyến là tiếng vọng của vụ nổ sáng tạo“big bang.”

 

Giáo sư Flew giải thích: “Lần đầu tiên tiếp xúc với thuyết big bang khi còn là một người vô thần, tôi thấy dường như giả thuyết này đã tạo nên một sự khác biệt lớn vì nó gợi ý rằng vũ trụ có một khởi đầu, và rằng câu đầu tiên trong Sáng Thế Ký (‘Ban đầu Đức Chúa Trời dựng nên trời đất’) có liên quan đến một sự kiện trong vũ trụ. Bao lâu vũ trụ được nhẹ nhàng chấp nhận là...không có khởi đầu, ... thì không cần phải suy đoán điều gì đó đã tạo nên tất cả.”   

 

NGƯỜI PHỎNG VẤN:   Vậy là nếu vũ trụ không có khởi đầu, thì không cần phải có ai đó đã dựng nên vũ trụ. Một người vô thần sẽ thấy dễ chịu với ý kiến này.

 

GIÁO SƯ:   Nhưng thuyết big bang đã thay đổi mọi thứ. Nếu vũ trụ có một khởi đầu, thì hoàn toàn hợp lý khi đặt câu hỏi điều gì đã tạo nên khởi đầu đó. Điều này đã thay đổi tình huống triệt để.

 

Flew giải thích: “Tôi đã đoán trước là những người vô thần đã chủ ý đòi hỏi một sự giải thích về mặt vật lý cho vụ nổ big bang... Tôi thừa nhận rằng các tín hữu cũng hoàn toàn chào đón thuyết big bang với khuynh hướng xác nhận niềm tin của mình là vào ban đầu vũ trụ đã được tạo dựng bởi Đức Chúa Trời.” 

 

NGƯỜI PHỎNG VẤN:  Chẳng phải các nhà vũ trụ học nương các giả thuyết của mình trên quan điểm rằng vũ trụ vẫn luôn tồn tại sao? Chẳng phải họ không hề muốn loại bỏ các giả thuyết cũ và giải thích về một sự khởi đầu sao?

 

GIÁO SƯ:   Đúng vậy. Nhưng, một cách nhanh chóng, các bằng chứng cho thấy vũ trụ có một khởi đầu trở nên quá mạnh mẽ đến nỗi không thể bị phản biện. Sau đó, các nhà thiên văn học nhận ra hàng chục đặc tính của vũ trụ phối hợp với nhau quá tốt, đến nỗi dường như chúng đã được thiết kế và tổ chức theo một kiểu mẫu được tinh chỉnh.

 

NGƯỜI PHỎNG VẤN:   Chúng ta từng đề cập đến thuyết nhiều vũ trụ, hay đa vũ trụ, trong vài chương trình trước. Tuần này tôi có đọc rằng các nhà thiên văn học dự đoán số lượng vũ trụ có thể lên đến 10 lũy thừa 500. Nghĩa là số 1 theo sau bởi 500 số không.   

 

Họ lập luận rằng, nếu có nhiều vũ trụ, không có gì ngạc nhiên khi một trong số chúng có mang những đặc điểm cho phép sự sống tồn tại. Đó chính là cách những người vô thần giải thích vũ trụ có sự sống mà chúng ta đang sống.

 

GIÁO SƯ:  Khi cố đi theo các bằng chứng, giáo sư Flew nhớ lại “Tôi đã không thấy cách lập luận thay thế đa vũ trụ là thực tế. Thừa nhận đa vũ trụ...là một sự thay thế tuyệt vọng. Nếu sự tồn tại của một vũ trụ đòi hỏi một sự giải thích, thì đa vũ trụ còn đòi hỏi sự giải thích dài dòng hơn nhiều: vấn đề bị nhân lên thêm theo hệ số là số lượng vũ trụ.”

 

NGƯỜI PHỎNG VẤN:   Vậy là nếu thực sự có 10500 (lũy thừa) vũ trụ, giải thích về cách chúng đã hình thành phức tạp và khó khăn hơn đến 10500lần.

 

GIÁO SƯ:   Đúng vậy. Nó mở rộng thêm câu hỏi “Vì sao thực thể lại được tạo thành từ cõi hư vô?” Thay vì hỏi tại sao lại có một vũ trụ mà không phải là không có gì, thì lại phải hỏi “Vì sao lại có đa vũ trụ thay vì không có gì?”

 

Flew so sánh điều đó với lời bào chữa của các cậu học sinh với thầy giáo của mình, để giải thích lý do họ chưa làm bài tập về nhà. Ông nói về quan điểm đa vũ trụ: “Nó có một chút giống trường hợp một cậu học trò có thầy giáo không tin con chó đã ăn bài tập về nhà của cậu ta. Vì vậy cậu thay thế phiên bản đầu bằng câu chuyện một bầy chó – không thể đếm hết – đã ăn bài tập về nhà của mình.”

 

NGƯỜI PHỎNG VẤN:  (CƯỜI LỚN) Vậy nên giáo sư Flew mới gọi quan điểm đa vũ trụ là “một sự thay thế hết sức tuyệt vọng.”

 

GIÁO SƯ:   Đúng vậy. Ông gọi sự tồn tại của một vũ trụ phối hợp quá chính xác là “một điều lớn đến mức khoa học không thể giải thích.”

 

NGƯỜI PHỎNG VẤN:  Đó quả là một lời phát biểu thú vị. Sự tồn tại của một vũ trụ phối hợp quá chính xác là “một điều lớn đến mức khoa học không thể giải thích.”

 

GIÁO SƯ:   Mới đây một người được nhận một giải thưởng hơn một triệu đô-la đã bày tỏ một suy nghĩ tương tự. Nhà vũ trụ học, triết gia người Ba-lan Michael Heller [HEL-ur] đã được tặng giải thưởng Templeton [TEM-pul-tun] Prize cho Tiến bộ trong Tôn giáo trong một buổi lễ tại cung điện Buckingham.

 

Tiến sĩ Heller nói về “gốc rễ của mọi nguyên do có thể.” 

 

NGƯỜI PHỎNG VẤN:  Ông ấy nói “gốc rễ của mọi nguyên do có thể” là có ý gì?”

 

GIÁO SƯ:   Ông phân tích cách một số người cố trả lời câu hỏi “vì sao lại tồn tại thực thể thay vì cõi hư vô?”

 

Trên trang web Templeton, Heller lập luận: “Các tiến trình khác nhau trong vũ trụ có thể được biểu hiện như một sự nối tiếp các trạng thái theo cách trạng thái trước là nguyên nhân của trạng thái sau.” Một số người tuyên bố rằng sự tồn tại của vũ trụ tại bất kỳ thời điểm nào cũng đều có thể được giải thích rằng nó đã tồn tại từ một thời điểm trước đó, và cứ như vậy, quay ngược lại thời điểm vô tận.”

 

NGƯỜI PHỎNG VẤN:   Nói cách khác, thực thể sau được phát triển từ thực thể đã tồn tại trước đó.

 

GIÁO SƯ:  Nhưng tiến sĩ Heller phân tích: “Nếu nhìn sâu hơn vào những tiến trình như vậy, chúng ta luôn thấy có một quy luật động lực quy định một trạng thái phải được sinh ra từ một trạng thái khác như thế nào. Nhưng các quy luật động lực được trình bày dưới dạng các phương trình toán học, và nếu chúng ta hỏi về căn nguyên của vũ trụ, chúng ta nên hỏi về căn nguyên của các quy luật toán học.” 

 

NGƯỜI PHỎNG VẤN:  Điều đó nhắc tôi nhớ lại bài báo của một nhà thiên văn học nổi tiếng thế giới. Ông đã tự hỏi vì sao vũ trụ có thể được phân tích bằng cách sử dụng các phương trình vi phân.   

 

GIÁO SƯ:  Anh đang nói đến tiến sĩ Allan Sandage [AL-un SAND-age]. Ông ấy nói câu trả lời hợp lý là vũ trụ đã được dựng nên bởi một Đức Chúa Trời là Đấng am hiểu toán học.

 

NGƯỜI PHỎNG VẤN:  Chúng ta có thể lập luận rằng một sự kiện dẫn đến một sự kiện khác. Nhưng đôi khi chúng phải nhận thức rằng chuỗi sáng tạo phải bắt đầu từ đâu đó. Đã có thời điểm không có gì tồn tại cả. Vào một thời điểm sau đó, thực thể đầu tiên đã xuất hiện.

 

GIÁO SƯ:    Tiến sĩ Heller nói nếu chúng ta tìm kiếm căn nguyên của các quy luật toán học đã tạo nên vũ trụ, là “chúng ta đang quay lại với Bản thiết kế vĩ đại cho sự tư duy và tạo dựng vũ trụ của Đức Chúa Trời.” Khi hỏi “Vì sao lại tồn tại thực thể thay vì cõi hư vô?” là không phải chúng ta đang hỏi về một căn nguyên như những căn nguyên khác. Chúng ta đang hỏi về gốc rễ của mọi căn nguyên có thể.”

 

Giáo sư Flew nói sự khởi đầu ban sơ này là một điều lớn đến mức khoa học không thể giải thích.

 

NGƯỜI PHỎNG VẤN:    Một điều lớn đến mức khoa học không thể giải thích.?

 

GIÁO SƯ:   Đúng vậy. Ông ấy nói chúng ta chỉ có thể giải thích các trạng thái của sự vật dựa trên mối quan hệ với các trạng thái khác của sự vật đó. Bản thân các quy luật không thể tự giải thích được các trạng thái này. Chúng ta cần các trạng thái của sự vật cũng như các quy luật để giải thích.   

 

Ông viết: “Và nếu chúng ta không có được những điều liên quan đến khởi đầu của vũ trụ đó, bởi vì không còn trạng thái nào trước đó, thì chúng ta không thể giải thích được khởi đầu của vũ trụ.”

 

NGƯỜI PHỎNG VẤN:   Và đó chính là điều ông gọi là “lớn đến mức khoa học không thể giải thích.”

 

GIÁO SƯ:  Triết gia khoa học John Leslie [LES-lee] đã cho thấy không giả thuyết nào trong số các giả thuyết vũ trụ học hiện đại loại bỏ khả năng về một đấng tạo hóa. 

 

Chẳng hạn như, một trong các nhà vũ trụ học nổi tiếng nhất thế giới, tiến sĩ Stephen Hawking [HAWK-ing]. Ông có viết một cuốn sách bán rất chạy có tựa đề Lược sử thời gian. Trong một cuộc phỏng vấn không lâu sau khi xuất bản cuốn sách này, Hawking đã thừa nhận rằng khuôn mẫu của ông không hề có liên quan gì đến sự tồn tại của Đức Chúa Trời. 

 

NGƯỜI PHỎNG VẤN:    Nó không nói “Đúng, Đức Chúa Trời có tồn tại,” hay “Không, Ngài không tồn tại.”

 

GIÁO SƯ:    Khi nói các quy luật vật lý quyết định cách vũ trụ hình thành, chúng ta chỉ đang nói rằng Đức Chúa Trời đã không chọn “vận hành vũ trụ một cách tùy tiện để chúng ta không thể hiểu được. Chúng không cho biết gì về sự tồn tại của Đức Chúa Trời...”  

 

NGƯỜI PHỎNG VẤN:   Nó chỉ nói rằng, nếu Đức Chúa Trời tồn tại, Ngài làm mọi việc một cách có hệ thống.

 

GIÁO SƯ:   Chắc hẳn là, nếu có một Đức Chúa Trời, Ngài sẽ làm điều gì đó có tầm cỡ và độ phức tạp như một vũ trụ. Một vũ trụ không thể nào tồn tại mà không có nguyên do.

 

Vì vậy, tranh luận từ sự tồn tại của vũ trụ đến sự tồn tại của Đức Chúa Trời là rất hợp lý.

 

NGƯỜI PHỎNG VẤN:    “Vì sao lại tồn tại thực thể thay vì cõi hư vô?” là câu hỏi cần một lời giải thích. 

 

GIÁO SƯ:    Và khi phân tích sự phức tạp của vũ trụ cũng như các quy luật toán học chi phối vũ trụ, chúng ta thấy đó là “một điều lớn đến mức khoa học không thể giải thích” nếu không thừa nhận một Đức Chúa Trời, Đấng sáng tạo siêu phàm.

 

 

Họ và tên (*) Email (*)
Hiển thị email
Nội dung
 

Sự sống được hình thành như thế nào? Có người nói một chuyên gia là người biết nhiều hơn và...
Vũ trụ có biết chúng ta sẽ có mặt không?
Khi Đức Chúa Trời đăng nhập Đức Chúa Trời cũng muốn “đăng nhập” vào cuộc đời của chúng...
Sóng siêu âm của loài dơi Chúng ta có thể tóm tắt bằng cách nói rằng, nhiều nhà khoa...
Cát trong trục hộp khuỷu Lời của Đức Chúa Trời, Kinh Thánh, chính là sách hướng dẫn...
Hai bàn thờ Điều một số người đã phớt lờ như một ‘giả định không cần...
   Đăng nhập | Đăng ký